Gả nhầm, nhưng chú rể thật quyến rũ!
Tống Uẩn Uẩn đã kết hôn, nhưng chú rể từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Trong lúc giận dữ, cô đã trao mình cho một người đàn ông lạ mặt trong đêm tân hôn. Sau đó, cô bị người đàn ông này bám theo...
Tống Uẩn Uẩn đã kết hôn, nhưng chú rể từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Trong lúc giận dữ, cô đã trao mình cho một người đàn ông lạ mặt trong đêm tân hôn. Sau đó, cô bị người đàn ông này bám theo...
Tống Uẩn Uẩn kết hôn rồi, nhưng chú rể từ đầu đến cuối lại không hề xuất hiện.
Chăn nệm màu đỏ, chữ Hỷ trên tường, những màu sắc nổi bật như từng cái tát giáng vào mặt cô.
Sỉ nhục! Không cam lòng!?
Nhưng có thể làm gì được chứ?
Từ khi sinh ra, cuộc đời cô đã nằm trong tay người khác, kể cả hôn nhân.
Gả vào nhà họ Giang cũng chỉ vì lòng tham của bố cô.
Ông nội cô từng là tài xế của Giang lão gia, trong một lần tai nạn vì cứu Giang lão gia mà đã qua đời.
Công ty nhỏ của gia đình đang gánh một khoản nợ khổng lồ, đối mặt với nguy cơ phá sản, người bố khôn lỏi của cô biết rằng một khi mở miệng xin tiền nhà họ Giang, ân tình này sẽ hết, vì vậy ông ta đã nghĩ ra cách hại người lợi mình, yêu cầu cháu trai của Giang lão gia là Giang Diệu Cảnh cưới cô.
Như vậy với sự giàu có của nhà họ Giang, hoàn toàn có thể đưa một khoản sính lễ hậu hĩnh.
Lại còn có thể kết thông gia với nhà họ Giang.
Nhà họ Giang vì giữ thể diện nên cũng không tiện từ chối.
Cuộc hôn nhân này khiến Giang Diệu Cảnh vô cùng bất mãn, cho nên ngay cả trong tiệc cưới chỉ có hai bên gia đình, anh cũng không xuất hiện, đồng thời còn đưa ra yêu cầu không cho phép cô tự nhận là vợ anh ở bên ngoài.
Mọi chuyện, không một ai hỏi cô có đồng ý hay không.
Cô mở to đôi mắt sáng, hàng mi cong vút khẽ run, ẩn chứa sự bướng bỉnh.
Ngay lúc cô không biết phải làm sao để cho qua đêm tân hôn đầu tiên này, cô nhận được tin nhắn của đồng nghiệp.
Nhờ cô trực thay ca giúp.
Cô bắt taxi đến bệnh viện.
Áo cưới đỏ được thay bằng áo blouse trắng.
Rầm một tiếng, cửa phòng trực đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
Cô vừa định ngẩng đầu lên, chỉ nghe thấy tiếng tách, đèn trong phòng tắt ngấm.
Tống Uẩn Uẩn sợ đến dựng tóc gáy.
"Ai đó..."
Lời cô còn chưa nói ra đã bị đè lên bàn, bụp một tiếng, đồ đạc trên bàn rơi vãi khắp sàn, một con dao sắc bén kề lên cổ cô uy hiếp: "Đừng nói chuyện!"
Dưới ánh sáng lờ mờ, cô chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt đầy máu và một đôi mắt sắc bén của người đàn ông.
Chóp mũi ngập tràn mùi máu tanh nồng nặc, cô biết người đàn ông này đã bị thương.
Có lẽ do nghề nghiệp đã rèn luyện cho cô tính cách bình tĩnh khi gặp chuyện.
Cô nhẹ nhàng co chân lên, định tấn công vào chỗ hiểm của người đàn ông, nhưng cô vừa động đậy đã bị anh phát hiện, dùng sức kẹp chặt đôi chân không yên phận của cô.
"Rõ ràng tao thấy nó chạy về phía này mà."
Tiếng bước chân đã đến ngay cửa.
Nghe động tĩnh của họ chắc chắn sẽ mở cửa ngay.
Trong lúc cấp bách, người đàn ông cúi đầu hôn lên môi cô.
Tống Uẩn Uẩn chống cự, dễ dàng đẩy người đàn ông ra, anh không hề dùng vũ khí sắc bén trong tay để làm hại cô.
Cô ngẩn người một chút.
Cạch!
Lúc này tay nắm cửa bị xoay.
Tống Uẩn Uẩn cắn răng liều một phen, ngẩng đầu dâng nụ hôn của mình, cô chủ động ôm lấy cổ người đàn ông.
Giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, "Tôi có thể cứu anh."
Yết hầu của người đàn ông trượt lên trượt xuống, giây tiếp theo đã từ bị động hoá thành chủ động, hơi thở nóng rực phả bên tai cô trầm thấp mà quyến rũ, "Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô."
Không, anh hiểu lầm rồi, cô chỉ muốn diễn một vở kịch thôi.
Ngay khoảnh khắc cửa phòng bị đẩy ra.
Cô học theo trong phim truyền hình khẽ rên lên, tiếng rên rỉ vừa kìm nén, vừa quyến rũ lại uyển chuyển đó khiến người đàn ông mê mẩn.
Càng khiến cho người ở ngoài cửa nghe thấy mà lòng dạ xao động.
"Chết tiệt chơi dã chiến à, vụng trộm trong bệnh viện, kích thích thật đấy."
Cửa phòng bị đẩy ra, hé một khe rộng, một vệt sáng từ hành lang chiếu nghiêng vào rọi lên người Tống Uẩn Uẩn, người đàn ông đè lên người cô che đi sự dòm ngó của kẻ ngoài cửa, dưới ánh sáng lờ mờ chỉ có thể thấy được bóng dáng hai người quấn lấy nhau khiến người ta huyết mạch sôi trào.
"Chắc chắn không phải là Giang Diệu Cảnh, nó bị thương thành thế kia, có cho tiên nữ nó cũng chẳng hưởng thụ nổi."
"Con mụ này rên đã thật."
"Mẹ kiếp, mau đi tìm người đi, nếu không chúng ta đều phải chết đấy!"
Tiếng loạt xoạt vang lên, tiếng bước chân xa dần.
Người đàn ông biết đám người đó đã đi rồi, nhưng anh phát hiện mình lại không thể khống chế được bản thân, bị người phụ nữ xa lạ này khơi dậy khao khát chưa từng có.
Có lẽ là do bầu không khí, hoặc là do tư thế hai người quá ám muội, sự nổi loạn dồn nén trong lòng Tống Uẩn Uẩn mà cô chưa bao giờ dám thể hiện đã bùng nổ trong khoảnh khắc đó.
Cuộc đời bị sắp đặt khiến cuộc sống của cô tối tăm.
Cô dùng cách buông thả bản thân để phản kháng!
Tống Uẩn Uẩn cũng không chống cự nhiều, trực tiếp thuận theo người đàn ông, trong cơn đau đớn mà trao đi lần đầu tiên của mình.
...
Sau chuyện đó, người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên má cô, giọng nói trầm thấp tràn đầy thỏa mãn, "Tôi sẽ đến tìm cô." Nói xong anh nhanh chóng rời khỏi đây.
Tống Uẩn Uẩn rất lâu sau vẫn chưa đứng dậy được, lưng cấn vào cạnh bàn, đau rát như bị lửa đốt.
Lúc này chiếc điện thoại bị đẩy đến mép bàn, suýt thì rơi xuống vang lên.
Cô đưa tay bắt lấy, đầu kia truyền đến giọng nói gấp gáp, "Bác sĩ Trần, bên trung tâm cấp cứu có bệnh nhân bị tai nạn xe, bị thương rất nặng cần cấp cứu, cô mau qua đây đi."
Tống Uẩn Uẩn điều chỉnh giọng nói, bình tĩnh trả lời, "Được, tôi đến ngay."
Đặt điện thoại xuống, vẻ mặt cô ngây dại mấy giây, vừa rồi...
Quần áo xộc xệch, cảm giác dính nhớp dưới thân đều nói cho cô biết vừa rồi không phải là mơ mà đã thật sự xảy ra, trong đêm tân hôn, cô ở bên một người đàn ông xa lạ...
Đây là chuyện nổi loạn nhất mà cô từng làm trong đời!
Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, cô mặc lại quần áo rồi vội vàng đến trung tâm cấp cứu.
Bận rộn cả một đêm.
Quay lại phòng trực, vẫn là một căn phòng bừa bộn.
Dường như cô nghĩ đến chuyện tối qua, hai tay khẽ siết chặt.
"Bác sĩ Tống cảm ơn cô đã trực thay tôi." Trần Ôn Nghiên cười đi tới.
Tống Uẩn Uẩn gượng gạo nhếch môi, "Không có gì."
"Chuyện của tôi xong rồi, cô về nghỉ ngơi đi." Trần Ôn Nghiên nhìn thấy sự bừa bộn trong phòng, nhướng mày, "Sao lại ra nông nỗi này?"
Tống Uẩn Uẩn quay đầu đi, che giấu sự hoảng loạn trong mắt, "Tôi không cẩn thận làm rơi, nếu cô đã đến rồi, tôi về trước đây."
Trần Ôn Nghiên cảm thấy cô có chút kỳ lạ, nhưng cũng không để tâm, vào phòng thu dọn đồ đạc trên sàn.
Nhưng ngay lúc này viện trưởng dẫn theo trợ lý của Giang Diệu Cảnh là Hoắc Huân xuất hiện ở cửa.
Khi nước lũ tràn vào nhà, cả anh trai và chồng tôi đều chọn đứng về phía cô ta. Vị đại tiểu thư được gia đình tìm lại. Chính cô ta đã cố tình đâm mạnh khiến chân phải của tôi bị gãy. Lúc được cứu ra, tôi nhìn thấy cô ta lao vào vòng tay của chồng tôi, vừa khóc vừa run rẩy. "Vừa rồi chị cứ đè lên em, rõ ràng là muốn em chết chìm cùng nước lũ mà." Nghe vậy, chồng và anh trai tôi liền sa sầm nét mặt, quay sang nhìn tôi đang nằm trên cáng. "Bao năm nay em đã cướp mất cuộc đời của em ấy, giờ còn muốn hại chết em ấy sao!" Anh trai cười khẩy, còn chồng thì đau lòng ôm chặt cô ta vào lòng. Hai người họ nói gì đó với nhau, rồi nhặt những hòn đá vỡ bên cạnh, từng bước tiến về phía tôi. "Có lẽ mấy năm qua bọn anh nuông chiều em quá." "Không ngờ em lại trở thành một người độc ác như vậy." "Đập gãy một chân, cho em nhớ lời." Những gương mặt dữ tợn ấy khiến tôi cảm thấy xa lạ. Tôi cố vùng vẫy nhưng bị ghì chặt đến không nhúc nhích được. Khi thấy họ giơ cao hòn đá, chuẩn bị ném xuống chân tôi, tôi nhắm mắt lại. Tôi phải rời đi. Tôi nhất định phải rời đi!
Ở kiếp trước, tôi đã cứu mạng chồng mình, Trịnh Việt Phương, nhưng anh ta lại tin rằng người cứu anh ta là cô bạn thanh mai trúc mã, Báo Tuyết Mai. Anh ta căm ghét tôi, công khai ngoại tình, biến cuộc hôn nhân của chúng tôi thành một trò cười cho cả giới thượng lưu. Anh ta còn ra lệnh cho người vặn cổ chú vẹt cưng của tôi ngay trước mặt tôi. Cuối cùng, chính anh ta đã gián tiếp đẩy tôi vào một vụ "tai nạn xe hơi", khiến tôi chết trong đau đớn và khiến gia đình tôi phá sản. Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu tại sao lòng tốt của mình lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn đến vậy. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày định mệnh đó. Lần này, khi thấy anh ta bị một bầy chó nghiệp vụ hung dữ bao vây, tôi đã chọn không làm gì cả.
"Ly hôn đi." Chỉ một câu nói, khiến cuộc hôn nhân suốt 4 năm của Tần Thư Niệm trở thành một trò cười. Vào giây phút này, Tần Thư Niệm mới biết, trong tim của chồng chưa bao giờ có vị trí của cô. Giọng anh lạnh lùng: "Từ đầu tới cuối, trong lòng tôi cũng chỉ có một mình Quán Quán, còn cô chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để ứng phó với liên hôn gia tộc mà thôi." Tần Thư Niệm tuyệt vọng nản lòng, dứt khoát ký tên, bỏ lại cái tạp dề của một vợ hiền dâu đảm, đeo vào vương miện của nữ hoàng, oai phong mạnh mẽ. Sau khi quay về, cô không còn là bình hoa dy động chỉ được gắn mác Lệ phu nhân, mà trở thành nữ cường nhân đại sát tứ phương. Cô tỏa sáng trước mặt mọi người, chồng cũ tầm thường nhưng tự phụ cho rằng: "Tần Thư Niệm, đây là chiêu trò mới mà cô dùng để quyến rũ tôi đó ư?" Cô còn chưa lên tiếng, bá tổng xấu bụng nào đó bèn kéo cô vào lòng, tuyên thệ chủ quyền. "Hãy nhìn cho rõ, đây là Phó phu nhân, kẻ không phận sự đừng đến gần." Tần Thư Niệm: "..." Chồng cũ: "???"
Một tai nạn bất ngờ đã khiến Vân Lãm Nguyệt và Mặc Thần Diễm trở thành vợ chồng. Cô là đại tiểu thư mất tích của nhà họ Vân, đồng thời cũng là đại lão nhiều thân phận. Anh là người đàn ông cao quý nhất nhà họ Mặc ở Thành phố Kinh, nổi tiếng với tính cách lạnh lùng tàn nhẫn. Sau một vụ tai nạn xe hơi, anh rơi vào hôn mê sâu, từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm. Suốt ba năm qua, Vân Lãm Nguyệt đã dùng y thuật chữa khỏi cho Mặc Thần Diễm, cố gắng làm tròn bổn phận người vợ và dần dần trao trái tim mình cho anh. Thế nhưng, Mặc Thần Diễm lại làm ngơ trước tình cảm sâu đậm và sự hy sinh của cô. Khi bạch nguyệt quang trở về nước, anh lạnh lùng đặt một bản thỏa thuận ly hôn trước mặt cô. Vân Lãm Nguyệt chợt ngộ ra rằng đàn ông có thật sự quan trọng không? Chỉ khiến cô mất thời gian giải quyết mọi chuyện. Cô ký vào thỏa thuận ly hôn, từ đó dứt tình đoạn nghĩa, toàn tâm toàn ý tập trung vào sự nghiệp. Những thân phận của cô dần được hé lộ. Vua lính đánh thuê toàn cầu gọi cô là chị, giáo sư y học gọi cô là tiền bối, hacker hàng đầu gọi cô là sư phụ… Thần Y khó tìm trong truyền thuyết là cô, chuyên gia điều chế nước hoa cấp cao là cô, thần đua của trường đua ngầm cũng là cô… Sau đó, Mặc tổng lạnh lùng từng bước gội rửa chính mình, quỳ xuống, níu lấy tay áo cô, mắt rưng rưng nghẹn ngào nói: "Nguyệt Nguyệt, em có thể lấy anh nữa không?" Mặc Thần Diễm từng nghĩ điều anh khao khát là những vì sao chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, mãi sau này anh mới nhận ra, điều anh thật sự muốn là mặt trăng.
Thời Nhiễm vì ông nội kết hôn với một người đàn ông bình thường, sau khi kết hôn hai người sống riêng với nhau không có giao tiếp. Một năm sau, Thời Nhiễm trở về Vân Thành, định gặp lại chồng là Đường Mặc, nhưng không ngờ người chồng chưa gặp mặt ấy lại gửi tin nhắn muốn ly hôn. Thời Nhiễm nghiến răng đáp lại: "Ly thì ly!" Sau đó, Thời Nhiễm bất ngờ gia nhập Tập đoàn Thịnh Thế, trở thành một nhân viên PR bên cạnh tổng giám đốc Thịnh Gia Hòa. Vị tổng giám đốc điển trai, lạnh lùng ấy đã kết hôn từ lâu, thậm chí còn yêu chiều vợ hết mực. Thời Nhiễm hoàn toàn không biết rằng chồng mình thực ra chính là sếp mình - Thịnh Gia Hòa. Cô chỉ muốn làm tốt công việc, cố gắng giữ khoảng cách với tổng giám đốc, nhưng lại cảm thấy người đàn ông ấy đang tìm cách lại gần cô. Đồng thời, chồng cô lại hối hận, không muốn ly hôn nữa. Khi nào bí mật về thân phận kép của anh ta sẽ bị lộ? Tình yêu vừa ngọt ngào vừa dối trá ấy sẽ đi đến hồi kết nào đây?
Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."
Tô Ly xinh đẹp nhưng lại giả tạo, Mạc Hành Viễn không thích nghe lời tình tứ của cô nói. Rồi sau đó, Tô Ly không còn nói với anh nữa. Mạc Hành Viễn lại ôm cô vào lòng. "Tô Ly, nói anh nghe đi." "Mạng sống cũng có thể cho cả em." Mạc Hành Viễn luôn nghiêm túc, lễ độ. Nhưng khi gặp được Tô Ly, anh đã không thể khống chế bản thân.
【Trọng sinh, phục thù, ngược tra, sảng văn, điềm sủng, song cường】 Kiếp trước, ba tên tra nam vì cứu bạch nguyệt quang, mà phế bỏ võ công, chặt bỏ tứ chi của nàng, cắt mạch xả máu, tra tấn nàng tới chết. Tái sinh lại một kiếp, nàng lên kế hoạch tỉ mỉ, cẩn thận từng bước, thề phải bắt chúng chịu đủ mọi nỗi đau mà nàng đã trải qua. Bạch nguyệt quang gì chứ, chẳng qua chỉ là một đóa sen trắng thịnh thế, muốn trèo cao ư? Vậy thì cho ngươi bò lên, bò lên càng cao, ngã sẽ càng đau! Tra nam thì nên có kết cục của tra nam, bọn chúng hành hạ nàng một kiếp, nàng sẽ cho chúng không có ngày trở mình; tiểu tâm cơ ư, lục trà biểu ư, bắt được một người nàng xử một người! Nàng không ngờ rằng, trong quá trình phục thù, lại vô tình dính vào tiểu hoàng thúc, con sói xám tâm cơ đuôi to, suốt ngày không phải đòi hôn thì là đòi ôm; cùng lúc với việc công lược tra nam còn được hoàng thúc ôm ấp, thì ra ngày tháng làm tra nữ còn vui vẻ hơn trong tưởng tượng!
© 2018-now CHANGDU (HK) TECHNOLOGY LIMITED
6/F MANULIFE PLACE 348 KWUN TONG ROAD KL
TOP
GOOGLE PLAY