Độc ác ư? Tôi đã thua rồi. Khi ông ta sầm cửa bỏ đi, tôi run rẩy bấm một cuộc gọi, giọng vỡ òa. "Kế hoạch B, bắt đầu được rồi."
Tráng Văn Việt, tôi sẽ cho ông biết, thế nào là thân bại danh liệt.
Chương 1
Vũ Uyên Trâm POV:
Chồng tôi, người đàn ông tôi đã dành gần bốn mươi năm để yêu thương và vun đắp sự nghiệp, đang lên kế hoạch vứt bỏ tôi để đến với một cô nhân tình trẻ đang mang thai đứa con của họ.
Tôi đã từng rất tự hào về ông ấy. Tráng Văn Việt, một cán bộ cấp sở về hưu từ Sở Tài nguyên và Môi trường, một người đàn ông có địa vị, có lương hưu cao, một nhà thơ nghiệp dư với những vần thơ được bạn bè trong giới văn nghệ sĩ khen ngợi.
Vinh quang của ông ấy, tôi luôn coi là vinh quang của chính mình. Tôi đã ở bên ông ấy từ những ngày đầu gian khó, dùng mối quan hệ của gia đình để lót đường cho sự nghiệp của ông thăng tiến. Tôi đã hy sinh những lần mang thai đau đớn, những đứa con không thành hình, để ông có thể yên tâm công tác.
Vậy mà, vinh quang đó giờ đây lại được ông dùng để trang điểm cho một người phụ nữ khác.
Tôi đứng phía bên kia đường, nấp sau một gốc cây phượng vĩ, nhìn ông Việt đang ngồi trong một quán trà đá vỉa hè. Một nơi mà trước đây ông sẽ không bao giờ đặt chân đến. Ông luôn cho rằng những nơi như vậy không xứng với tầm vóc của một cán bộ cấp sở như ông.
Nhưng giờ đây, ông đang ở đó, cười nói vui vẻ với một cô gái trẻ.
Cô ta có mái tóc nhuộm màu hạt dẻ, uốn lượn như những con sóng, làn da trắng nõn nà và đôi môi lúc nào cũng chúm chím như mời gọi. Cô ta mặc một chiếc váy hai dây ngắn cũn cỡn, để lộ ra đôi chân dài và thon thả. Tuổi trẻ phơi phới, đầy sức sống.
Thứ sức sống mà tôi đã không còn nữa.
Họ đang cùng nhau uống một ly trà tắc. Một ly duy nhất, với hai chiếc ống hút. Một hình ảnh thân mật đến chói mắt.
Tôi biết, tôi đã biết từ lâu. Nhưng nhìn thấy tận mắt cảnh này, trái tim tôi vẫn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Không phải là nỗi đau của sự ghen tuông, mà là sự chua chát của một sự thật phũ phàng. Người đàn ông tôi từng coi là cả thế giới, giờ đây đang tìm kiếm sự mới mẻ ở một nơi rẻ tiền và một người phụ nữ cũng rẻ tiền không kém.
Ông ta khao khát tuổi trẻ. Khao khát một đứa con ruột để nối dõi tông đường, một điều mà tôi đã không thể cho ông.
Gương mặt ông Việt ửng hồng vì phấn khích. Đó không phải là sắc hồng của người say rượu, mà là sắc hồng của một người đàn ông trung niên đang hồi xuân, đang được một cô gái trẻ đẹp ngưỡng mộ và tâng bốc.
Ông ta đưa tay, vuốt nhẹ lên gò má của cô gái. Một cử chỉ mà đã rất lâu rồi ông không làm với tôi.
Cô gái ngả đầu vào vai ông, giọng nũng nịu. Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra những lời đường mật, những lời hứa hẹn sáo rỗng.
"Anh Việt, anh đúng là nhà thơ tài ba nhất mà em từng gặp."
"Anh Việt, khi nào anh mới ly hôn với bà già đó để cưới em?"
Tôi không muốn đứng đó thêm một giây nào nữa. Tôi quay người, bước đi thật nhanh, như thể đang chạy trốn khỏi một con quái vật.
Nhưng con quái vật đó lại đang ở trong chính ngôi nhà của tôi, trong chính cuộc hôn nhân mà tôi đã dành cả đời để vun đắp.
Gần bốn mươi năm. Một khoảng thời gian đủ dài để biến một tình yêu nồng cháy thành tình thân, và cũng đủ dài để biến một người chồng đầu ấp tay gối thành một kẻ xa lạ.
Tôi biết ông ta đang lên kế hoạch. Bán mảnh đất chung của chúng tôi ở ngoại thành, mảnh đất mà tôi dự định sẽ xây một ngôi nhà nhỏ để dưỡng già. Bán đi để lấy tiền chu cấp cho cô nhân tình và đứa con sắp chào đời của họ.
Và sau đó, ông ta sẽ đưa cho tôi một tờ đơn ly hôn.
Không, tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Tôi không thể để mình đi vào vết xe đổ của chị gái tôi, Vũ Uyên Trinh. Chị ấy cũng đã từng bị chồng phản bội, cũng đã từng bị ruồng rẫy khi tuổi xuân đã qua đi, và cuối cùng đã kết thúc cuộc đời mình trong cô độc và tuyệt vọng.
Tôi sẽ không để bi kịch đó lặp lại. Tôi phải ra tay trước.
Tối hôm đó, tôi nấu một bàn toàn những món ông Việt thích. Sườn non rim mặn, canh chua cá lóc, rau muống xào tỏi. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp căn nhà, nhưng không thể xua đi không khí lạnh lẽo.
Tôi ngồi đợi. Đồng hồ tích tắc trôi qua từng giây, từng phút. Mười giờ, mười một giờ, rồi mười hai giờ đêm.
Cửa nhà cuối cùng cũng mở. Ông Việt loạng choạng bước vào, mang theo mùi rượu và mùi nước hoa rẻ tiền của cô nhân tình.
Gương mặt ông ta lộ rõ vẻ khó chịu khi nhìn thấy tôi vẫn còn ngồi đợi.
"Bà chưa ngủ à?"
Ông ta không thèm nhìn vào bàn ăn đã nguội ngắt. Ông ta đi thẳng vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại, như thể muốn ngăn cách mình với thế giới của tôi.
Một lúc lâu sau, ông ta mới bước ra, vẻ mặt đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn còn đó sự lạnh lùng và xa cách.
"Có chuyện gì mà bà đợi tôi đến giờ này?" Giọng ông ta cộc lốc, không một chút quan tâm.
Tôi không trả lời. Tôi im lặng đứng dậy, đi đến tủ tài liệu, lấy ra một tập giấy và đặt lên bàn trước mặt ông.
Đó là một bản kết quả xét nghiệm từ bệnh viện.
"Tôi bị ung thư giai đoạn cuối."
Tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
Ông Việt sững người. Ly nước trên tay ông ta rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Nước văng tung tóe, ướt cả ống quần của ông.
Ông ta nhìn tôi, đôi mắt mở to, đầy hoảng hốt và không tin nổi. Mặt ông ta trắng bệch, không còn một giọt máu.
Tôi biết vì sao ông ta lại có phản ứng dữ dội như vậy.
Sau ba lần sảy thai, bác sĩ đã kết luận rằng tử cung của tôi quá yếu để có thể mang thai và sinh con một cách an toàn. Lần cuối cùng, tôi suýt chết trên bàn mổ. Sau lần đó, tôi đã nói với ông Việt, với một sự kiên quyết chưa từng có, rằng tôi sẽ không bao giờ mang thai nữa.
Tôi vẫn nhớ như in, lúc đó ông đã ôm tôi vào lòng, nước mắt lưng tròng, nói rằng ông không cần con nữa, ông chỉ cần tôi sống khỏe mạnh bên cạnh ông.
Đó là lời hứa ngọt ngào nhất tôi từng nghe.
Nhưng đàn ông, khi đã có tuổi, lại hay hoài niệm và tiếc nuối. Ông bắt đầu lải nhải về việc không có con trai nối dõi, về việc về hưu sẽ cô đơn buồn tủi. Ông nhìn những đứa cháu của bạn bè, đồng nghiệp với ánh mắt thèm thuồng.
Mỗi lần như vậy, tôi đều lạnh lùng gạt đi.
"Ông quên rồi à? Tôi không thể sinh con được nữa. Ông muốn có con thì cứ việc đi tìm người khác mà sinh."
Tôi không ngờ, một câu nói giận dỗi của tôi lại trở thành sự thật.
Tôi đã nhắc đến bi kịch của chị gái tôi. Chị ấy, vì không thể sinh con trai, đã phải nhắm mắt làm ngơ cho chồng đi lại với người đànag bà khác, để rồi cuối cùng bị họ chiếm đoạt hết tài sản và đuổi ra khỏi nhà, chết trong bệnh tật và cô đơn.
Tôi không muốn sống một cuộc đời hèn mọn như vậy. Thà không có chồng, chứ không thể sống mà không có tự trọng.
Giờ đây, ông Việt đang đứng đó, sững sờ như trời trồng. Tôi biết, trong đầu ông ta đang diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội. Một bên là cô nhân tình trẻ trung và đứa con sắp chào đời, một tương lai đầy hứa hẹn. Một bên là người vợ già nua, bệnh tật, người đã cùng ông đi qua gần hết cuộc đời.
Hơi thở của ông ta trở nên dồn dập, nặng nề.
Tôi có thể thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán ông.
Một lúc lâu sau, ông ta mới lấy lại được bình tĩnh.
"Anh... anh xin lỗi, Trâm. Anh... anh không biết."
Ông ta lắp bắp, giọng đầy tội lỗi.
Ông ta lảo đảo đứng dậy, nhưng lại vấp phải chân bàn, suýt ngã.
"Anh... anh cần ở một mình một lát."
Ông ta nói, rồi vội vàng quay trở lại phòng làm việc, đóng chặt cửa lại như một kẻ chạy trốn.
Cánh cửa đóng sầm, âm thanh vang vọng trong căn nhà trống trải, rồi tan biến vào im lặng.
Chỉ còn lại tôi, ngồi đó, với hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc tỏa ra từ phòng làm việc của ông.
Ông ta đã hút rất nhiều, rất nhiều thuốc.
Ngày hôm sau, Phạm Nguyệt Minh, đứa con trai nuôi mà tôi hết mực yêu thương, gọi điện cho tôi.
"Mẹ ơi, ông ta đã đuổi cô gái kia đi rồi. Cô ta khóc lóc thảm thiết lắm."
Rồi một tin nhắn khác từ Nghiêm Đan Yến, cô học trò cũ xuất sắc của tôi, giờ là một luật sư thành đạt.
"Cô ơi, ông Việt đã gọi điện cho bên môi giới, yêu cầu ngừng việc bán mảnh đất ở ngoại thành rồi ạ."
Nước mắt tôi lăn dài trên má.
Tôi đưa tay lên, xoa nhẹ vào bụng dưới của mình. Nơi đây, đã từng có những sinh linh bé bỏng ngự trị, nhưng chưa bao giờ có cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời.
Có lẽ, kế hoạch của tôi đã thành công.
Có lẽ, cuộc hôn nhân này, vẫn còn có thể cứu vãn.