ên Tr
ã làm tròn bổn phận của một n
tự tay lái xe đưa tôi đến bệnh viện để "trị liệu", mặc dù thự
ng lão tốt nhất, nói rằng muốn tôi có m
ổ đắt tiền, từ đông trùng hạ thảo đến
i thứ mà một người c
trừ mộ
Bức tường vô hình giữa chúng tôi vẫn cò
ang qua phòng ông, và nghe thấy tiếng ông t
ơi… Bích
. Một người đàn ông gần bảy mươi tuổi, lại đa
ủa tôi đã có chuyển biến tốt, rằng bác sĩ đã chẩn đoán nhầm. Tôi đã hy vọng rằng, sa
tôi đã
phơi nắng ngoài ban công, tiế
ậy, ông Việt đã vội
Bích Duyên
trước. Gương mặt cô ta tái nhợt, đẫm nước mắ
tờ giấy si
có thai rồi. Là
ôm mặt khóc, qu
trồng. Ông ta không nhìn t
, ông ta vội vàng
Tôi gọi, g
g níu tay
Ông ở lại đ
h tay tôi ra. Gương mặt ôn
ai, con bé cần tôi!" Ông ta gầm l
đầy yêu thương và trìu mến dành cho tôi, g
o ra, không thể
hét lên rằng đứa bé đó không phải là con ông, rằng
lời đó lại. Tôi biết, bâ
ói, giọng run rẩy
cửa này, thì đừng bao giờ quay trở
tôi. Tôi đang đánh cược cả mạng sốn
lại. Toàn thân
. Ánh mắt ông ta không còn sự dằn v
thật là
t lên qua
c
làm gì sai ư? Tôi chỉ đang cố gắng níu giữ gia đình của mình
iả bệnh, chỉ để ông ta có thể quay về. Tôi đ
g ta, tôi lại là một
ôi lăn dài
ã thu
t cách
Ông ta dùng chân đá văng chiếc
hết thì cứ
lao ra khỏi cửa, khô
ng sầm lại
o bóng ông ta khuất d
của tôi
ện thoại ra, bấm s
đến đón mẹ
ỡ òa trong
B, bắt đầu
, chọn đứa con ch
đừng t
cho ông biết, thế nào

GOOGLE PLAY