Tải ứng dụng Hot/Phổ biến
Trang Chủ / Đô Thị / Thời gian không phụ tình em sâu nặng
Thời gian không phụ tình em sâu nặng

Thời gian không phụ tình em sâu nặng

5.0
1 Chương
6 Duyệt
Đọc ngay

Hai năm trước, vì cứu bạch nguyệt quang trong lòng, anh bất đắc dĩ cưới cô làm vợ. Trong lòng anh, cô hèn hạ, vô liêm sỉ, cướp đi tình yêu của người khác. Anh dành cho cô sự lạnh lùng tàn nhẫn nhất, căm cô đến thấu xương, nhưng lại dịu dàng, nâng niu bạch nguyệt quang trên tay. Dẫu vậy, cô vẫn nhẫn nhịn yêu anh suốt mười năm. Đến khi cô mệt mỏi, muốn buông tay, anh mới hốt hoảng… Cho đến ngày cô mang trong mình giọt máu của anh, sinh tử mong manh, anh cuối cùng cũng nhận ra, người phụ nữ anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để cứu, từ đầu đến cuối đều là cô.

Mục lục

Thời gian không phụ tình em sâu nặng Chương 1 Ly hôn đi

"Ly hôn đi."

Giản Dao vừa kết thúc công việc quay phim trở về nhà, chồng cô đã ném một bản thỏa thuận ly hôn ra trước mặt cô.

Cô nhìn người đàn ông có khí chất cao quý trước mặt.

Không ngờ ba tháng không gặp, câu đầu tiên anh nói lại là ly hôn.

Thấy cô không nói gì.

Phó Thịnh Niên khẽ nhíu mày: "Giản Dao, đừng nói là cô muốn đổi ý! Hợp đồng hôn nhân hai năm đã hết hạn rồi, cô có muốn đổi ý cũng vô dụng!"

Phải rồi!

Hợp đồng hôn nhân hai năm giữa họ đã hết hạn rồi.

Vị trí Phó phu nhân này của cô cũng nên trả lại rồi.

"Thi Thi năm nay hai mươi tuổi rồi nhỉ, đã đến tuổi kết hôn hợp pháp. Chúng ta ly hôn, vừa hay." Cô cố tỏ ra bình tĩnh.

Giản Thi là em gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng là người mà Phó Thịnh Niên đặt ở đầu quả tim.

Hai năm trước, Giản Thi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư máu, xét nghiệm máu của cô lại vừa hay tương thích với Giản Thi, còn không có phản ứng thải ghép.

Cho dù là một người xa lạ bị bệnh, cô cũng sẽ không do dự cứu người, huống hồ đối phương lại là em gái mình.

Nhưng Phó Thịnh Niên không nghĩ vậy, anh quả quyết rằng cô máu lạnh vô tình, sẽ không cứu Giản Thi.

Vì vậy, vì Giản Thi, anh đã không tiếc quỳ xuống cầu xin cô.

Cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên hèn mọn đến thế.

Cô và Phó Thịnh Niên có thể xem là thanh mai trúc mã, cô đã yêu anh mười năm ròng.

Nhìn thấy anh vì người khác mà ra nông nỗi này, cô tức điên lên, ghen đến phát điên.

Ngay tại chỗ ép Phó Thịnh Niên phải cưới mình.

Để cứu Giản Thi, Phó Thịnh Niên đã đồng ý cho cô hai năm.

Hai năm, Giản Dao ngây thơ cho rằng từng ấy thời gian đủ để Phó Thịnh Niên yêu cô.

Nhưng cuối cùng cô vẫn thua, thua một cách vô cùng thảm hại.

Nghĩ đến đây, Giản Dao nhếch đôi môi trắng bệch thành một nụ cười tự giễu.

Đôi mày đẹp của Phó Thịnh Niên lộ ra vài phần mất kiên nhẫn, anh đưa cây bút trong tay tới, thờ ơ nói: "Ký đi."

Cô gật đầu, nhận lấy cây bút anh đưa, lật thẳng đến trang cuối cùng, ký tên mình vào mục chữ ký.

Đặt bút xuống, cô ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh Niên, đôi mắt đẹp của người đàn ông vẫn như trước đây, chứa đựng cả trời sao biển rộng, chỉ là ánh mắt anh nhìn cô lại lạnh đến mức khiến cô rét buốt cõi lòng.

Phó Thịnh Niên nhận lấy bản thỏa thuận, nhìn chữ ký của Giản Dao ở mục ký tên, cất tiếng:

"Bệnh của Thi Thi tái phát rồi…"

Không đợi anh nói hết, Giản Dao kinh ngạc ngắt lời: "Sao lại thế được! Vậy có cần tôi đến bệnh viện phối hợp không?"

Dù sao thì hai năm trước, chính cô là người đã hiến tủy cứu Giản Thi.

"Không cần! Chẳng lẽ cô còn muốn tái diễn vở kịch của hai năm trước sao?" Phó Thịnh Niên gay gắt từ chối.

"Tôi đã sắp xếp bác sĩ giỏi nhất, cũng đã tìm được người tương thích. Lần này không cần cô làm gì cả. Thi Thi nói nhớ cô, cô đến bệnh viện thăm cô ấy là được rồi."

Khi nhắc đến Thi Thi, đôi mày đang nhíu chặt của anh dần giãn ra, gương mặt lạnh như băng cũng trở nên ấm áp hơn.

Tim Giản Dao nhói lên một cái, cô khẽ "ừ" một tiếng.

"Hôm nay hơi muộn rồi, ngày mai tôi dọn ra ngoài được không?" Cô cố nặn ra một nụ cười, tưởng rằng Phó Thịnh Niên ít nhiều cũng sẽ nể chút tình cũ, không ngờ anh lại tuyệt tình nói: "Lão Lý sẽ đưa cô đến khách sạn."

Đây là muốn đuổi cô đi ngay lập tức sao?

Ngay cả một đêm cũng không cho cô ở lại?

Nụ cười của cô cứng đờ trên mặt, cô và Phó Thịnh Niên giằng co bằng ánh mắt một lúc, rồi lạnh mặt đứng dậy bước ra ngoài.

Về phòng mình lấy hành lý còn chưa kịp sắp xếp, cô xách vali xuống lầu, mấy người giúp việc thấy vậy liền chạy tới giúp, cô xua tay: "Không cần đâu, tôi tự làm được."

Những người giúp việc nhìn nhau, bất đắc dĩ thở dài, đứng thành một hàng tiễn cô ra cửa.

Sống ở đây hai năm, Giản Dao vẫn có chút tình cảm với nơi này, tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ Phó Thịnh Niên, đều đối xử với cô rất tốt.

Cô có chút không nỡ, nhưng kết hôn với Phó Thịnh Niên, chịu đựng bạo lực lạnh suốt hai năm ròng, tinh thần của cô đã bị giày vò quá đủ rồi.

Cứ vậy đi.

Đã đến lúc kết thúc rồi!

Dù trái tim đau đớn như muốn xé toạc ra, nhưng cô vẫn cố nén để không rơi một giọt nước mắt nào.

Làm xong thủ tục nhận phòng khách sạn thì đã là rạng sáng.

Cô thức trắng cả đêm, đợi đến khi trời sáng, cô thu dọn một chút rồi đi thẳng đến Bệnh viện Trung tâm.

Giản Thi ở trong một phòng bệnh đơn, có hộ lý chăm sóc riêng. Qua tấm kính trên cửa, cô thấy hộ lý đang đút cho Giản Thi ăn, nhưng chỉ ăn được vài miếng là Giản Thi đã nôn ra hết, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó chịu không nói thành lời.

Tiếp tục đọc
img Xem thêm bình luận trên Ứng dụng
MoboReader
Tải ứng dụng
icon APP STORE
icon GOOGLE PLAY