ặt mũi đế
lên giọng nói chế giễu
i thấy Mạnh Mỹ Trúc không biết đã đứng sau l
ngoài ba mươi, ăn mặc vô cùng thời thượng và thanh lịch. Năm đó, khi gả cho cha cô là Giả
h Mỹ Trúc, thân là người giúp việc
đó là củ
ng cần thiết đâu." Mạnh Mỹ Trúc lạnh lùng nói
lại, rồi cũng
a Giản Thi rõ ràng sáng lên, gọ
i nắm lấy tay Giản Thi,
đầu, "Ba tháng rồi không
lương thiện như vậy, nội tâm của Gi
i em gái mắc bệnh, cô lại cướp đi người em yêu, lợi dụng cơ hội n
ỳ căm ghét, nhưng tất cả đều không xảy ra, Giản Thi vẫn dựa
lần đối diện với Giản Thi, cô đều c
ó rất nhiều thời gian ở bên em
, em hy vọng sau này ngày nào chị cũng đến thă
nhiên l
ên cạnh đảo mắt, hằ
y Giản Dao, bà ta lại nhớ đến dáng vẻ mất hồn mất vía, như cái xác kh
ngủ xong, liền lạnh lùng nói với Giản Dao: "Lát nữa Phó Thịnh Ni
n Giản Thi đang ngủ say lần cu
Mỹ Trúc, "Sau này cô đừng đến thăm Thi Thi nữa, cô đã làm co
i gì, bước đi nặn
quen
xuống chiếc ghế trên hành lang một cách yếu ớt, v
người đàn ông nhìn thấy Giản Dao thì
tiếng bước chân của anh. Lúc này, nghe thấy âm thanh quen thuộc đang từ
g đầu lên, thay bằng một gương mặ
n còn vệt nước mắt, lớp trang điểm trên
ừm" một tiếng, nói: "C
ăm
Niên vậy mà lại phá lệ an ủi cô một câu, "Không cần lo lắ
i b
đẩy cửa phòng bệnh, cô không nhịn được lên
được, vậy thì trả l
ng quay đầu lại mà nói: "Tôi sẽ chăm só
mang theo sự tức giận, mỗ
oát khỏi cô để trở về bên cạnh Giản Thi, ngày này đáng lẽ là ngà
h thiếu kiên nh
h đến t
bệnh, Giản Dao vẫn ngồi trên ghế
Giản Thi. Biết mình không được chào đón, cô chưa bao giờ vào phòn
a Giản Thi xuống lầu đi dạo,
, thì đối với Giản Thi lại dịu dàng và chu đáo bấy nhiêu, sự tươ
thuật rất thành công, sau phẫu thuật không xuất hiện
của Giản Dao cuối cùng
ian đều ở bệnh viện, anh dường như đã quên mất việc phải c
nh dành cho Giản Thi, cô muốn kết thúc tấ
Thịnh Niên, tiếng "tút" vang lên rất l
Giọng nói nhàn n
g ta đi làm t
vẫn là giọng điệu nhàn nh
?
anh vậy mà vẫn chư
GOOGLE PLAY