Lúc kết hôn, Phong Tế Hàn đã nói rõ với cô rằng, sẽ không muốn có con. Mỗi lần hai người ân ái, anh đều dùng biện pháp an toàn.
Nhưng tháng trước, để cho họ sinh con, lão gia đã trực tiếp nhốt cả hai vào trong phòng.
Đêm hôm đó, Phong Tế Hàn giày vò đến tận hừng đông mới chịu buông tha cho cô, đủ mọi tư thế đều thử qua một lượt.
Tạ Dư An không kìm được mà nghĩ, đã ba năm rồi, có lẽ Phong Tế Hàn đã thay đổi suy nghĩ.
Tạ Dư An cầm điện thoại, do dự không biết có nên báo tin mình mang thai cho Phong Tế Hàn ngay lúc này hay không.
Điện thoại chợt vang lên một tiếng, một tin nhắn hiện ra.
[Đến văn phòng của tôi một chuyến.]
Tạ Dư An hơi ngạc nhiên, Phong Tế Hàn chưa bao giờ chủ động bảo cô đến công ty.
…
Thời điểm này nhân viên đã tan làm, Tạ Dư An đi thang máy lên thẳng văn phòng của Phong Tế Hàn ở tầng cao nhất của Tập đoàn Phong thị.
Suốt quãng đường cô đều thấp thỏm không yên, ảo tưởng về dáng vẻ ngạc nhiên vui mừng của Phong Tế Hàn.
Anh cũng sẽ vui vẻ chứ? Giống như cô vậy.
Thế nhưng, khi đẩy cửa văn phòng ra, Tạ Dư An sững sờ, màu máu trên mặt nhanh chóng rút lui.
Trên sàn của văn phòng vương vãi lộn xộn quần áo của phụ nữ, còn có một đôi giày cao gót màu hồng.
Trong phòng tắm bên cạnh vẫn còn vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Tim của Tạ Dư An như bị ai đó đâm mạnh một nhát, hô hấp lập tức trở nên nghẹn ứ.
Phong Tế Hàn gọi cô đến đây, chính là để xem những thứ này sao!
"Em đến đây làm gì!"
Một giọng nói lạnh lẽo thấu xương vang lên phía sau.
Tạ Dư An quay đầu, thấy Phong Tế Hàn đang đứng trước cửa, bất mãn nhìn mình.
Anh mặc áo sơ mi, cổ áo đã tháo mở hai chiếc cúc, bên cổ có một vết đỏ mờ ám…
Tạ Dư An ép bản thân dời tầm mắt đi, lồng ngực phập phồng kịch liệt, chỉ vào đống quần áo dưới đất chất vấn: "Chuyện này là thế nào?"
Phong Tế Hàn nhíu mày, vừa định mở miệng thì cửa phòng tắm bị đẩy ra, một người phụ nữ mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Phong Tế Hàn từ bên trong bước ra.
Cúc áo chỉ cài hờ hai chiếc trước ngực, để lộ một mảng lớn ngực và đôi chân dài thẳng tắp.
"Tế Hàn, em tắm xong rồi…" Giọng nói của người phụ nữ khựng lại, ngẩng đầu lúng túng nhìn Tạ Dư An.
Một gương mặt xinh đẹp quen thuộc hiện ra trước mắt.
Tạ Dư An nhìn cô ta, lặng người một lát, rồi đột ngột nở nụ cười không tiếng động.
Thảo nào Phong Tế Hàn lại cho phép người phụ nữ khác ở trong văn phòng của anh.
Thì ra là Hạ Thù Nhiễm.
Bạch nguyệt quang mà Phong Tế Hàn luôn canh cánh trong lòng, cuối cùng cũng đã trở về rồi.
Cuộc hôn nhân của Tạ Dư An và Phong Tế Hàn chẳng qua chỉ là vì áp lực của bậc bề trên, thậm chí đến cả một lễ cưới chính thức cũng không có. Người ngoài lại càng ít ai biết được, cô là vợ của Phong Tế Hàn.
Phong Tế Hàn không yêu cô, Tạ Dư An vẫn luôn biết rõ điều đó.
Sao cô có thể ngây thơ nghĩ rằng, Phong Tế Hàn sẽ yêu con của họ chứ?
Giờ đây Hạ Thù Nhiễm đã về, e rằng anh đang nóng lòng muốn cô mau chóng cút khỏi nhà họ Phong, để trả lại danh phận Phong phu nhân cho Hạ Thù Nhiễm.
Tạ Dư An không muốn đứng đây như một con hề, cô quay người, gần như là chạy trối chết.
Phong Tế Hàn không ngăn cô lại, thậm chí lười cho cô một lời giải thích.
Mãi đến khi bóng dáng của Tạ Dư An biến mất, Hạ Thù Nhiễm mới bày ra bộ dạng như kẻ làm sai chuyện, dè dặt nói: "Tế Hàn, xin lỗi, em không biết Dư An ở bên ngoài. Hay là để em đi giải thích với cô ấy nhé?"
Vừa ra khỏi sân bay thì trời đổ mưa, chính Hạ Thù Nhiễm đã đề nghị muốn đến văn phòng của Phong Tế Hàn tắm rửa. Cô ta chỉ thừa dịp lúc Phong Tế Hàn ra ngoài mà gửi một tin nhắn cho Tạ Dư An, sau đó lập tức xóa đi.
Ánh mắt của Phong Tế Hàn vẫn luôn dán chặt vào hướng bóng lưng của Tạ Dư An vừa biến mất, những ngón tay rõ khớp xương siết chặt thành nắm đấm.
Vẻ mặt của anh u ám nói: "Không cần."
Trong mắt Hạ Thù Nhiễm loé lên tia sáng đắc ý.