Đôi mắt đẹp của Khương Ly không chút gợn sóng, cô cầm ly nước trước mặt lên nhấp một ngụm, khẽ đáp: "Tôi không biết."
Người khác lại nói: "Nhớ năm xưa, chuyện tình của hai người có thể nói là vô cùng rầm rộ mãnh liệt, tất cả chúng tôi đều cho rằng hai người sẽ luôn ở mãi bên nhau. Có ai ngờ được, cô lại đi gả cho người khác. Tạ Từ giờ đây là ông chủ lớn của Truyền thông Tinh Huy đấy, đừng nói là bây giờ cô hối hận rồi nhé!"
Một cô bạn cùng lớp ngày xưa lên tiếng châm chọc: "Nghe nói chồng cô đúng là có chút tiền, nhưng có lẽ không lợi hại bằng Tạ Từ. Người mới sao thơm bằng người cũ chứ, cô nói có đúng không?"
Mọi người lũ lượt che miệng lại len lén phì cười.
Tối nay Khương Ly đã uống chút rượu, đầu óc hơi choáng váng, nghe thấy giọng nói của họ cô chỉ cảm thấy ồn ào, cầm túi xách lên đứng dậy nói: "Mọi người cứ chơi tiếp đi nhé, tôi thấy không khỏe nên về trước đây."
"Bỏ về sớm thế làm gì, chồng cô hối thúc cô về nhà à?"
Một giọng nam đầy ý chế nhạo uể oải vang lên, hai bóng người từ ngoài cửa phòng bước vào.
Khương Ly ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi sau cùng nhất, chính là Tạ Từ.
Thời gian ba năm đã trôi qua, anh ta mặc bộ áo vest đen ôm sát, khí chất có thêm vài phần sắc sảo, ánh mắt dán chặt vào cô.
Người vừa lên tiếng là bạn thân cùng phòng ký túc xá của anh ta, Trâu Minh.
Tạ Từ vừa xuất hiện, những cô gái trong phòng lập tức sáng bừng cả hai mắt. Anh ta có ngoại hình không tệ, năm xưa còn là nam khôi của trường đại học.
Ánh mắt Trâu Minh nhìn Khương Ly mang theo chút khác thường, sau đó nhếch môi lên nở nụ cười đầy mỉa mai: "Khương Ly, hay cô gọi chồng cô tới đây chơi cùng đi?"
"Anh ấy bận, tôi cũng nên về rồi." Khương Ly không để tâm tới ánh nhìn của Tạ Từ, chỉ khẽ gật đầu với Trâu Minh, và cất bước rời khỏi đây.
Sau khi cô rời đi, Trâu Minh quay qua Tạ Từ nói rằng: "Nhìn thấy rồi chứ, cô ta bây giờ chẳng còn mặt mũi gặp cậu. Năm xưa ham hố hư vinh bỏ rơi cậu, loại phụ nữ như thế không xứng đáng xuất hiện ở đây."
Tạ Từ nghe thấy lời anh ta nói mà không có phản ứng gì, chỉ xoay người lại đi về phía Khương Ly vừa rời đi.
Gương mặt Trâu Minh tỏ vẻ không hiểu, gọi với theo: "Cậu đi làm gì đấy!"
Khương Ly bước ra khỏi thang máy, đi về phía cửa lớn.
"Khương Ly!" Tạ Từ đột nhiên lao tới bên cạnh cô, nắm lấy tay cô chất vấn: "Vừa gặp anh đã vội vã bỏ đi như thế ư? Lương tâm cắn rứt sao?"
Bước chân Khương Ly lảo đảo suýt ngã, cô ngước mắt nhìn anh, quét qua anh ta với ánh nhìn lạnh nhạt: "Buông tay."
Tạ Từ không những không buông cô ra, mà ngược lại còn kéo cô lại gần trước mặt mình, ỷ vào thế mạnh chiều cao, quan sát cô với ánh mắt của người bề trên: "Năm xưa em bỏ rơi anh gả cho anh ta, anh ta ngay cả một món trang sức ra dáng cũng không nỡ mua cho em, đây chính là lựa chọn năm xưa của em ư?"
"Chuyện của tôi không liên quan tới anh." Khương Ly khó chịu với sự tiếp xúc của anh ta, cố gắng lấy hết sức muốn hất tay anh ta ra.
Hai người giằng co ngay trước cửa lớn.
Lúc này, một chiếc xe Lamborghini màu đen từ từ dừng lại trước cửa.
Khương Ly nhìn thấy biển số xe quen thuộc, đôi mắt đẹp khẽ chuyển động.
Tạ Từ chú ý tới phản ứng của cô, quay đầu qua nhìn về phía người vừa mới tới đây, đáy mắt bất giác trầm xuống thêm vài phần.
Cửa xe mở ra, một thân hình cao lớn xuất hiện trong tầm mắt. Sự xuất hiện của anh khiến cả không gian bỗng trở nên ngột ngạt.
Khương Ly nhân cơ hội thoát khỏi tay Tạ Từ, chạy vội về phía anh: "Chẳng phải anh nói tới ngày mốt mới về hay sao?"
Thời Dục bước tới trước, vòng tay qua ôm lấy eo cô một cách tự nhiên, giọng nói lạnh lùng, đầy cuốn hút: "Công việc xong sớm nên anh về luôn."
Ánh mắt Tạ Từ rơi vào động tác thân mật của họ, ánh sáng nơi đáy mắt phút chốc vụt tắt.
Thời Dục đưa đôi mắt lạnh lùng qua quan sát Tạ Từ, nhưng lại mở miệng nói với Khương Ly: "Đây là bạn học của em à?"
Đôi mắt Khương Ly thoáng qua chút bất ngờ, lặng lẽ gật đầu, anh biết mối quan hệ giữa cô với Tạ Từ, bầu không khí phút chốc trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Thời Dục khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Tạ Từ: "Chào anh, tôi là chồng của Khương Ly."