Thế nhưng, Phó Tu Viễn đến nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, không chút do dự bơi về phía em gái cô là Khương Khả Hinh, bế Khương Khả Hinh lên rồi vội vàng lên bờ rời đi.
Khương Thanh Y không thể tin nổi nhìn vào bóng lưng anh ta, liều mạng hét lớn: "Tu Viễn, em ở đây! Anh nhận nhầm người rồi, ặc!"
Miệng và mũi cô dần bị nước nhấn chìm, trong ánh nhìn cuối cùng, Phó Tu Viễn vẫn không hề quay đầu lại.
Trong mắt Khương Thanh Y trào dâng một nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Cô không biết bơi.
Bộ váy cưới nặng nề thấm đẫm nước giống như một con ma nước, kéo ghì chân tay cô nhanh chóng dìm cô xuống đáy hồ sâu thẳm.
Ý thức dần dần tan biến.
Bất chợt, một bóng hình cao lớn rơi xuống mặt nước, nhanh chóng bơi về phía cô.
Hô hấp nhân tạo, ép tim ngoài lồng ngực.
Khương Thanh Y ho sặc sụa, khó khăn nheo mắt mở ra một khe hở.
Ánh mặt trời rọi lên người đàn ông trước mặt, ban cho anh một lớp hào quang rực rỡ như vị cứu tinh.
Đôi môi tái nhợt của Khương Thanh Y mấp máy, yếu ớt nói: "Cảm ơn anh, tôi sẽ báo đáp anh."
Động tác của người đàn ông hơi khựng lại, một lát sau, đầu ngón tay anh gạt đi những giọt nước trên trán cô, giọng nói trầm thấp vững chãi.
"Tôi không cần cô báo đáp, tôi chỉ cần cô sống tốt."
Quan khách ùa tới, tiếng la hét vang lên liên tiếp.
Người đàn ông lẩn vào đám đông, biến mất không dấu vết.
Chập tối, Khương Thanh Y tỉnh lại trong bệnh viện.
Trong phòng bệnh chỉ có mình cô, Phó Tu Viễn không rõ tung tích.
Chiếc điện thoại bên cạnh rung lên.
Là Khương Khả Hinh gửi tới một bức ảnh.
Trong phòng bệnh, Phó Tu Viễn đang gọt táo cho cô ta, anh ta hơi cúi đầu, trên mặt là vẻ dịu dàng mà Khương Thanh Y đã lâu không được thấy.
Hóa ra anh ta cũng ở bệnh viện, chỉ là không ở trong phòng bệnh của cô.
Khương Thanh Y bỗng nhiên bật cười thành tiếng, những giọt nước mắt cay đắng chảy dài.
Cô và Phó Tu Viễn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước.
Năm năm trước, cô ra nước ngoài trị bệnh, hai người hẹn ước chờ cô về nước sẽ kết hôn, thế nhưng sau khi cô trở về, mọi thứ đều đã thay đổi.
Phó Tu Viễn và Khương Khả Hinh, em gái bên nhà cậu của cô, qua lại rất thân thiết.
Phó Tu Viễn nói với cô rằng, Khương Khả Hinh là em gái của cô, vì cô nên anh ta mới chăm sóc thêm đôi chút.
Khương Thanh Y đã tin.
Ngay cả khi Phó Tu Viễn hết lần này đến lần khác bỏ rơi cô vì Khương Khả Hinh vào những lúc cô cần anh ta nhất, Khương Thanh Y vẫn tin vào lời hứa của Phó Tu Viễn.
Bởi vì cô yêu anh ta sâu đậm.
Cho đến ngày hôm nay, cô mới phát hiện ra bản thân mình là một trò cười lớn đến nhường nào!
Màn hình điện thoại tối đi, phản chiếu khuôn mặt của cô.
Đầy nước mắt, tiều tụy không chịu nổi, giống như một người phụ nữ oán hận.
Khương Thanh Y sợ hãi che màn hình lại.
Thật là khó coi, sao cô có thể trở nên như thế này?
Không thể tiếp tục như thế này được nữa.
Khương Thanh Y thở ra một hơi thật dài, đáy mắt loé lên một tia kiên định.
[Chúng ta hủy bỏ hôn ước đi.]
Sau khi gửi tin nhắn này cho Phó Tu Viễn, Khương Thanh Y xóa sạch mọi thông tin liên lạc và chặn anh ta.
Cô có một lý do bắt buộc phải kết hôn, nhưng không ai quy định chỉ có thể kết hôn với Phó Tu Viễn.
Bây giờ cô sẽ đi tìm cho mình một người chồng mới.
Cô làm xong thủ tục xuất viện, về nhà thay một bộ đồ khác, chiếc váy đỏ ôm sát tôn lên vóc dáng lồi lõm quyến rũ, trở thành màu sắc rực rỡ nhất trong đêm.
Dựa theo thông tin và nơi đến của ân nhân cứu mạng do đồn cảnh sát gửi tới, Khương Thanh Y lái xe theo định vị đến một xưởng sửa chữa ô tô.
Đêm đã khuya, những chiếc xe phế thải xếp chồng hai bên như những ngọn núi nhỏ, khắp nơi toát ra bầu không khí u ám.
Khương Thanh Y ôm lấy cánh tay xoa xoa, nhanh chân bước vào cổng chính.
Trong gara thắp ánh đèn trắng bệch, bên trong có một chiếc xe bị hư hỏng nặng, logo xe bị đâm mất nên không nhìn ra nhãn hiệu.
Sau một hồi tiếng lạch cạch vang lên, một bóng người chui ra từ dưới gầm xe.
Người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ lao động, chân đi ủng da đen, vóc dáng cao lớn vững chãi.
Anh tháo găng tay, cầm khăn lau mồ hôi trên mặt, những đường nét cơ bắp trên cánh tay rõ ràng và săn chắc.
Bất chợt, anh nghe thấy tiếng động, quay đầu lại, để lộ một khuôn mặt hoàn hảo không tì vết.
Khương Thanh Y thầm kinh ngạc trong lòng.
Người đàn ông này cũng đẹp trai thật đấy.
Cô hắng giọng, nở một nụ cười hoàn mỹ, "Chào anh, anh Lục. Còn nhớ tôi không? Chúng ta vừa gặp nhau lúc sáng đấy."
Người phụ nữ trước mặt trang điểm tinh tế, không thấy một chút bóng dáng nhếch nhác của buổi sáng.
Lục Cảnh Sâm chỉ khựng lại một giây, sau đó hờ hững thu hồi tầm mắt.
"Có việc gì không?"
Khương Thanh Y chân thành nói: "Tôi muốn báo đáp anh."
Lục Cảnh Sâm từng nói không cần cô báo đáp, nhưng buổi sáng sau khi đuối nước cô vẫn còn mê man, rõ ràng là không nghe thấy.
Anh vặn mở một chai nước khoáng, tùy miệng hỏi một câu: "Cô định báo đáp tôi thế nào?"
Hai gò má Khương Thanh Y ửng lên những vệt hồng đáng ngờ, cô bối rối xoắn ngón tay, "Lấy thân báo đáp... Anh thấy thế nào?"