Sách và Tiểu Thuyết Jenny
Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái
Kiếp trước, tôi chết vì muốn níu kéo một người đàn ông không yêu mình. Vị hôn phu của tôi, Đường Nhật Khánh, đã giết tôi vì người tình của hắn. Hắn và cô bạn thân "trà xanh" của tôi lén lút qua lại, còn lên kế hoạch chiếm đoạt suất học bổng vốn thuộc về tôi. Vào ngày tôi nhận được thông báo trúng tuyển, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới, hắn đã đẩy tôi từ tầng thượng xuống. Hắn nói: "Lư Tuyết Nhung, cô có được tương lai mà đáng lẽ thuộc về Bảo Tâm. Tại sao cô còn có thể sống hạnh phúc như vậy?" Hắn không hề biết, suất học bổng danh giá đó vốn là của tôi, con gái của liệt sĩ. Những suất còn lại, bao gồm cả của hắn và Thái Bảo Tâm, đều là do tôi đã cầu xin mà có. Gia đình hắn thậm chí còn chiếm đoạt cả tiền tuất của cha tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng khoảnh khắc trước khi chuyến xe định mệnh khởi hành, khi hắn đang chặn cửa xe để đợi người tình. Kiếp này, tôi sẽ không ngăn cản nữa. Chuyến xe đến địa ngục của các người, tôi sẽ đích thân tiễn.
Ngày kết hôn, tôi cười nhìn cô ta mặc váy cưới
Thẩm Ngọc si tình cô gái nghèo mà anh hỗ trợ. Tình cảm bảy năm, chúng tôi cũng không thể trốn khỏi sự thay lòng đổi dạ. Ngày mà nói rõ mọi chuyện, tôi vô cùng bình tỉnh. Sau một lúc tranh cãi, Thẩm Ngọc chọn tôi, và đưa cô gái đó đi. Ngày đính hôn, người xung quanh điên cuồng hét lên có người sắp chết đuối. Tôi đỏ hết cả hóe mắt kéo lấy tay anh, "Thẩm Ngọc, bước ra cánh cửa này, chúng ta sẽ không còn tương lai nữa." Trong mắt Thẩm Ngọc tràn đầy sự chán ghét và trách móc: "Đối với tôi, đánh mất Vi Vi không khác gì chết." "Giang Dao, đừng để tôi hận cô." Tôi ngẩng người, anh giãy giũa quay đầu chạy thẳng ra ngoài. Nhìn váy cưới trên người, tôi đã cười. Thẩm Ngọc không muốn trở lại, sao tôi phải đứng chờ tại chỗ chứ!
