1
ú nhân đó đã gửi
ng trao hộp
a hộp được khắc một
Chủ nhân nhà họ Cố có p
ương khẽ
vài câu, cô ấy
bạc, là tiề
trong thành, ngay cả mạng ngư
gỗ cúi xuố
răm l
ạch Ngọc Châu còn đán
khổ cực, nếu biết được, chắc chắn sẽ
ột đóng hộ
ười lượng bạc mua một con ng
nhà họ Cố, chính là không m
u, người giao hàng
hay anh ta
ủ
trẻ thất lạc của nhà họ Mạnh, giờ cu
ng tinh như ban đầu, phu nhân C
à người của nhà họ Cố! Khôn
c mắt n
đứng sau với nụ cười giả tạo, c
ại chết thú n
của tôi, thì phải tr
n, ngực
một hơi, c
n không ngửi được hoa, giống
ố Như Hi rời đi, ra lệnh cô ấy từ
ập tức mặt
môi, chỉ có thể chấp
hoa đã bớt đi, nhưng lại ngửi thấy mù
hở dài, nắm t
ày, đây có lẽ là
2
ơi lệ: "Năm xưa
vốn là chị em rất tốt, nhưng vì tranh già
kết hôn, con gái nhà họ Cố
h ra hiềm khích với con gái nhà họ Cố, khi m
nghĩ rằng mẹ một ngày nào đó sẽ tìm ông, n
khác gì phủ nhận ý ng
uồng đã đốt cháy tất cả,
nh với em gái, khiến cô ấy và c
sau này tôi nhất định coi con như con
tay lau
n ủi, trong lòn
gieo nhân, giờ chỉ c
khiến gia đình
ì được? Từ nay con sẽ là con gái của dì, con chưa kịp phụng dưỡng dưới
gười đầy nước mắt,
cảnh mẹ hi
iết, tôi cũng đi
răm lượng này, tôi sẽ
thể giải quyết bằng
3
tiệc
lắc lắc: "Em gái trước đây
đầu nhìn cô ta với nụ
nhìn cô ta, tức giận vì Cố Nh
i mươi năm đó của
mọn, không xứng ngồ
của người quen cũ, n
y, kéo thú nhân bạ
hổ của tôi có thai, không
út, sau này con sống với cô ấy hãy nhún nh
giết lợn nữa, từ nay con chính là nhị tiểu
t, áp sát vào l
ại mơ thấy Bạ
tôi, mặt như vầng trăng t
n tôi đi, sau này áo gấm cơm n
p kém, nếu người ta biết, sợ sẽ tổn
ông đán
ắt ng
giọt lệ bò đế
là chủ nhân?" Tôi giơ
n tôi: "Tôi k
ôi, ch
tôi tuyệt vọng, sau đó hóa thà
i vào khoả
ối lương duyên đáng ra đã
lòng đến tận
ột hơi đục, hô hấp mớ
g trăng sáng, chiếu vào bà
ơ tay
ợc gửi đến tay Hứa Đại
hà họ Cố, phải trả giá
ón nợ họ