bỏ rơi đều bị đưa xuống nông thôn, b
cùng và đến nơi, chỉ còn lại
ương, chú nhìn tôi v
n à? Vậy thì để chị
t, bế chú lợn con hướn
làn nước ẩm ướt, nhận ra nửa
bị người thú trong thành
1
nhìn, lòng ngự
g gọi tên tôi, lo sợ
của tôi đã
bị người thú của tiểu thư trong t
cơ thể Bạch Ngọc
ậu hộc ra một ngụm m
ồi suố
i khác đã chọn bỏ lại, tôi
để tâm đ
mắt cứ khôn
dám chạm vào cơ thể
hôn cất, tôi k
theo đuổi chị muốn tốt đẹp, sao
lại phá vỡ l
của tôi không thể
xuống giường sớm, mơ
2
à hạnh phúc lớn nhất trong đời em. Mộ
còn vang vọn
người thú mỗi năm đề
ú, các cô gái đến tuổ
ười thú chỉ có thể
ị người thành phố chọn trước, c
ột chú lợn con, cũng phù hợ
ợn con sợ đến mức ngất xỉ
ấy cũng đá
bị đưa xuống làng, người chọn cậu
tiểu ra cũng là
chú lợn con vào nước, tay khôn
hỉu, nên cũng xuốn
Bạch Ngọc Châu còn hoảng h
ến thành hình người, qu
a mạng cho em,
h thú mỉ
đánh đến nửa
ổ đè lên khi
âng cằm nhọn củ
rẻ con tinh nghịch, lại
thịt đâu, dù chị muốn ăn, em cũng chưa
như một kẻ giết
gỗ dùng để kết nối, cậu lạ
ữ kiểm soát người
được tôi ô
với em, chỉ sợ em lại bị thả vào rừng,
rẩy, đôi mắt tròn lé
, chúng tôi
o, nhưng cậu lạ
điên, rất ít người thật
ành ánh sáng trên con
hủ, b
ẻ của Bạch Ngọc
tỉnh khỏi
của cậu lạnh lẽo