giọng gọi to, "Em có ch
ập tức trở
tôi với vẻ khó chịu, liên
nhưng cũng giống như Ph
tiếng nói từ phòng họp p
Phồn
u buộc ph
, nhắm mắt lại một
val, những người trong b
ột vị quản lý trung niên đan
Phồn Hoa tựa lưng vào
sẽ như vậy, nhưng tôi
h ấy, anh cũng đã c
h ấy đã mỉm cườ
ô Mục, tôi l
lại chuyện này thật đá
rất yêu
g của Phồn Hoa, "Sao em vào đây mà không
lại, tập tr
ng dừng lại trên khuôn mặt tôi, nhanh chó
i, khuôn mặt đầy lo lắng: "Chân sao lại thành ra
Em có chuy
ột bế bổng
g khỏi b
u tiên anh bế
goài, nhưng nếu không cần thiết, tôi cũng không
vài bước, đặt tôi
, nhẹ nhàng nắm lấy chân đang chảy máu của tôi, lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng
: "Đau
a
sự rấ
mắt anh, nói:
vào mắt tôi, thẳng thắn và dịu dàng
g khỏi t
gõ cửa vang lên
vẫn phải tiếp tục họp, sang phòng bên cạnh
ức cúi người đỡ
" Và quả quyết ôm lấy cổ
ve, dịu dàng nhìn tôi, nói: "Đừ
"Vậy anh
n hai ba p
ng lóe lên, cười nhẹ:
g trêu
anh, nũng nịu
m thì một câu, đưa tay bế ngang tôi l
h, trong lòn
c anh ấy đối xử như vậy m
là một phòng
dò trợ lý Chu và bác sĩ bước vào: "Mọi
chợt t