, Lục Kỳ Thâm không quan tâm đến lời nói của Ngô Nam Yên, nhìn vào b
. Anh đã quen với việc cô không có cái tôi, chỉ phụ thuộc vào anh. Theo nhậ
hôn, anh không lo lắng rằng Ngô Na
rằng cô đan
t thân phận của mình, bên ngoài không biết có bao nhiêu phụ nữ ao ước trở thàn
ơ mộng hã
một đứa con nuôi được nhà Ngô đưa ra ngoài không? Anh còn chưa đ
sống trong nhung lụa quá lâu rồi, lâu đến mức quên mất em đã từng sống khổ cực ra s
dưới bảy chữ số, khi ra ngoài, ai cũng đối xử với em một cách kính trọng. Em nghĩ là vì
.
con dao sắc bén, đâm thẳ
ả cô, đều có thể bị Lục Kỳ Thâm co
hể chịu đự
, Lục K
Kỳ Thâm như một con dao, nhưng cô không thể
bày sự thật, nhưng những lời này khiế
ng gì cô đã hy sinh, dường như trong mắ
a nhà Ngô, Lục Kỳ Thâm nói gì, cô cũng
hâm cơ hội chế giễu cô, cảm giác này thật kh
nhặt với em. Em làm tốt những gì em cần làm khi là vợ
anh không có chút tình cảm nào. Nhìn cô, anh như đang nhìn một món hàng
út thương ti
hi bóng dáng Lục Kỳ Thâm biến mất khỏi tầm mắt cô, Ngô
n ly hôn, mắt cúi thấp, nhìn c
n lắm mới gom góp được trước mặt Lục Kỳ T
oại đột ngột reo vang, Ngô
thoại, thấy là cuộc gọi từ
bên kia truyền đến, "Yên Yên, ba và ông nội ruột co
ì
Yên bừ
vội vàng đặt bản thỏa thuận ly
.
phòng ICU, đầu óc Ngô Nam Yên n
bước ra và thông báo là không thể cứu
ho mẹ Ngô, Ngô Nam Yên đợ
ng Ngô và ông nội ruột đã qua đời
con gái duy nhất của họ, Ngô Nam Yên buộc phải gắng gượn
uôi nên không có tiếng nói. Do sự ra đi đột ngột của trụ cột gia đình, nhà Ngô t
i trong giới đều đến, chỉ có bóng
ần một gọi điện cho Lục Kỳ Thâm, không biết đã gọi
ng.
a, là giọng của
ấy em mặc chiếc váy
p mắt, nén lại nỗi
tức c