tấm nệm mềm mại, đôi mắt hơi ửng đỏ chăm chú nhìn người đàn ô
Thâm mặc quần áo một cách chỉnh tề, không còn
m, quay lưng đi mà khôn
gày cưới của chúng ta, tối nay anh có về không?" Cô chờ một lúc, khi cảm giác nóng bức trên cơ thể dần
ra một cách khô
Lục Kỳ Thâm. Anh cao hơn cô nhiều, vai rộng eo thon, k
đập l
n trên áo, nói một cách hờ hững: "Hôm na
c Nam Yên mi dài khẽ rung, chăm chú nhìn người đàn ông
ột hòn đá cũng nên ấm lên bởi sự chăm sóc của cô, cô vẫn không cam lòng, c
m rãi lấy chiếc đồng hồ Lange trên bàn đeo vào cổ tay, ngừng lại một chút
còn kiên nhẫn ở lạ
lại, khóe miệng Mộc Nam Yê
cười chua chát: "Lục Kỳ Thâm, em vẫn nhớ lời hứa của chúng ta, nhưn
h, Lục Kỳ Thâm nhíu mày, nhìn người vợ mà anh chưa bao giờ đ
Kỳ Thâm mấp máy môi, giọng nói không chút cảm xúc, "Anh phải đi cô
, không phải là gặp Chu Noãn sao?" Mộc Na
ãn đã
còn Lục Kỳ Thâm, chưa bao giờ tiết l
ng giới trang sức, Mộc Nam Yên đã lâu không chú ý đến các thiết kế trang sức, n
Lục Kỳ Thâm. Cảm giác cay cay trong mắt ngày càng nặng,
chuẩn bị sẵn, đưa cho người đàn ông trước mặt, cố gắng g