, ngươi mau
, kèm theo một trận lay động,
y vẻ sốt ruột: "Chẳng có chuyện gì thì mau dậy đi, không kịp dự thọ
ảnh khắc trước khi chết cùng cảnh tượng trước
róc ruột, dưới đủ loại hình tra tấn tàn khốc, ng
i chết lại bị nghiền xương thành tro, ng
hóp mũi, toàn thân dường như cò
nhắm mắt lại,
lăng tiêu xum xuê, từng cánh hoa, chiếc lá dưới ánh nến trông sống động như thật. Đ
àng khẽ nghiêng đầu, tầm mắt đặt trên kh
g là một trong những kẻ chủ mưu bắt nạt
ắt thoáng qua một tia chán ghét, âm dương quái khí
chẳng hề gì, ngươi từ thôn quê trở về da dày
ở mình xuống giường, vung tay tát m
thực sự xác định nàng đã sống lại, hơn nữa lại
gây người vì biế
thôn quê về, chưa được mấy ngày đã làm ra đủ trò c
khúm núm không ra dáng gì của nàng, lại càng bực tức vì con gái mình lớn lên ở thôn
ư vậy, huống hồ các chủ
ẻ măng, ai ai cũng có
ói phản kháng cũng chưa từng thốt ra,
i, nàng ta tức đến mức mặt mũi méo mó, thét lên: "Tiện
đang cuộn trào trong mắt, ánh
húy Hương, chỉ nâng tay lên liên tiếp giá
ịa như thế này cứ phải đánh thật mạnh, đánh c
óc, hai bên má như bị ong
iên, miệng vẫn lầm bầm chửi rủa: "Được lắm, cuố
của phu nhân, phu nhân vốn đã ghét bỏ ngươi,
Hầu phu nhân, tay Vân
hất chính là tình thân, để được thân cận với người Hầu phủ, n
h không tốt nên mới khiến mẫu thân
lẽo của lòng người, lẽ nào
dụng, trong mắt dâng lên vài phần đắc ý, nhưng chưa k
àng thêm
thấy sự lạnh lẽo trong mắt Nhị tiểu thư như băng giá m
hưng chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ
cả đã không kịp nữa rồi, mặt nàng ta sưng đến m
động tĩnh quá lớn, Tần ma ma đang đứng đợi bên ng
u của Thúy Hương, bà đã giật mình kinh h
lão phu nhân phái
hại sau lưng Vân Mạn Thanh, thật đáng cười khi nàng chìm đắm tr
một người tốt, cũng thật l
Mạn Thanh luôn đề phòng Tần ma ma, dẫn đến
, lòng Vân Mạn Thanh ngũ vị tạp trần,
: "Ma ma đến thật đúng lúc, tỳ nữ này tâm địa bất chín
ta đi, để tránh làm loạn
h ngạc nhìn V
Thúy Hương luôn bất kính, lại ngang nhiên ra lệnh cho
vài câu, nhưng Vân Mạn Thanh lại vội vàng hòa giải, từ đó
Hương nằm trên đất rên rỉ, thở
nheo mắt lại
"Người đâu, lôi tiện tỳ phạm thượng này đi nhốt lại
ọi mấy bà đỡ lực lữỡng, nắm lấy c
Hương mới nhận ra Vân Mạn T
ng nói gì, Vân Mạn Thanh đều ngoan ngoãn nghe lời là
ị một vật bẩn thỉu nhét vào, những âm thanh còn
, ngay cả liếc nhìn Thúy Hương cũng
không tiện để nàng ta gây ra động tĩnh gì, cứ t
đau đớn giãy dụa, nhưng làm sao có thể c
ng động biến m
ắc nhở: "Nhị tiểu thư bán Thúy Hương đi,
a cảm thấy mẫu thân không biết quản giáo, ta thay mẫu thân xử lý
y y phục, nếu muộn nữa,
nh là màn kị