Không ngờ sau khi tới nơi, cô mới biết mẹ kế muốn gả cô cho lão chủ tịch Vương đã ngoài sáu mươi tuổi để làm vợ bé.
Cô bị nhốt trong phòng khách sạn, khó khăn lắm mới nhân lúc chủ tịch Vương đi tắm để trốn thoát. Vừa trốn đến cửa một căn phòng trống, cô lại bị anh túm vào trong, ép chặt lên tường.
Cô không thể ngờ rằng, đêm đầu tiên của mình lại trao cho một người đàn ông xa lạ.
Một đêm điên cuồng.
Sáng sớm hôm sau, khi Tô Phách Nhiên tỉnh lại, người đàn ông bên cạnh đã không thấy đâu nữa, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Toàn thân cô đau nhức rã rời. Cô nhặt quần áo vương vãi trên sàn định rời đi, hoàn toàn không để ý sợi dây chuyền hổ phách trên cổ đã rơi ra.
Vừa bước ra phòng khách, một tấm lưng thẳng tắp, lạnh lùng đột nhiên hiện ra trước mặt.
Giọng anh trầm thấp: "Tỉnh rồi à."
Tô Phách Nhiên rùng mình một cái.
Mặc dù tối qua cô không nhìn rõ mặt người đàn ông, bây giờ cũng chỉ thấy được gáy của anh, nhưng chỉ cần nhìn bóng lưng cũng đủ cảm nhận được khí chất cao quý và áp lực ngột ngạt.
Người đàn ông này không dễ chọc vào.
"Trong thẻ ngân hàng bên tay cô có ba tỷ rưỡi, cầm lấy tiền, từ nay đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa." Giọng điệu của Mặc Thần không cho phép người khác từ chối.
Bà nội anh nhét phụ nữ cho anh, e rằng không chỉ đơn giản là muốn anh có vợ, mà còn muốn cài gián điệp theo dõi anh mọi lúc mọi nơi.
Tô Phách Nhiên đứng thẳng lưng phản bác lại: "Tôi không phải dựa vào việc này để kiếm tiền!"
Dù cô là đại tiểu thư không được cưng chiều của nhà họ Tô, nhưng cũng chưa đến mức phải bán thân.
Giọng Mặc Thần càng lạnh hơn: "Cầm tiền đi mua thuốc tránh thai mà uống. Tôi không muốn một ngày nào đó đột nhiên lòi ra một đứa con riêng làm chướng mắt tôi."
"Ai thèm sinh con cho một người lạ chứ, tôi cũng chẳng muốn sinh con cho anh!" Tô Phách Nhiên lẩm bẩm một tiếng, không nói không rằng bèn uống vào viên thuốc được đặt trên bàn.
Cô ném xuống một đồng xu: "Tiền thuốc tránh thai tôi trả, tôi cũng đang có ý đó."
Đồng xu lăn long lóc tới trước mặt Mặc Thần, sắc mặt anh u ám đến đáng sợ.
Giọng anh lạnh lẽo vang lên: "Thẻ ngân hàng, cầm tiền không có gì đáng xấu hổ."
Tô Phách Nhiên chẳng buồn để ý, cứ thế bỏ đi một mạch.
Bất luận thế nào cô cũng sẽ không làm chuyện bán đứng bản thân.
Nhưng cô thật sự cần số tiền này, cô vẫn là nên đi tìm cô bạn thân Mặc Đóa Đóa vay tiền vậy.
Lúc Mặc Thần đứng dậy mới nhìn thấy thẻ ngân hàng vẫn còn trên bàn, anh nhếch mép cười lạnh.
Người phụ nữ này, tám chín phần là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh.
Mặc Thần vào phòng tắm xả nước, cũng chuẩn bị rời đi thì thư ký Lý cầm một sợi dây chuyền hổ phách đi tới: "Mặc tổng, cái này là của anh sao? Khách sạn dọn dẹp vệ sinh đã phát hiện ra đấy."
Anh thờ ơ ngước mắt lên, ánh nhìn rơi trên viên hổ phách.
Giây tiếp theo, đồng tử anh đột nhiên co rút lại.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Mặc Thần cuồn cuộn dâng lên những cảm xúc phức tạp: "Lập tức đi tìm người phụ nữ đêm qua cho tôi."
Thư ký Lý vâng lời đi làm ngay.
...
Tô Phách Nhiên vừa ra khỏi khách sạn đã nhận được điện thoại từ bệnh viện.
"Tiền viện phí của anh trai cô hôm nay còn không đóng thì sẽ bị cắt thuốc đấy! Bây giờ anh ấy đang ở phòng chăm sóc đặc biệt, không đóng tiền thì chỉ có thể chuyển sang phòng bệnh thường, khả năng chết não là rất lớn!"
Tô Phách Nhiên sốt ruột tới mức hai mắt đỏ hoe: "Cầu xin các người hãy đợi tôi nửa tiếng, chỉ nửa tiếng thôi, tôi sẽ đi xoay tiền ngay, xin hãy cứu anh trai tôi."
Cô chạy ra ven đường vẫy một chiếc xe, vừa gọi điện cho Mặc Đóa Đóa vay tiền, vừa cố nén nước mắt.
Sớm biết vậy, lúc nãy cô đã cầm lấy số tiền ba tỷ rưỡi kia rồi. Anh trai sắp không giữ được mạng sống, cô còn tỏ vẻ thanh cao gì chứ!
May mà Mặc Đóa Đóa đã chuyển cho cô ba tỷ rưỡi. Cô lập tức quay lại bệnh viện đóng phí, nhưng bác sĩ lại nói ba tỷ rưỡi chỉ có thể cầm cự được một tuần, mỗi tuần đều cần ba tỷ rưỡi.
Tô Phách Nhiên như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh toát. Khi nãy chạy tới đây, cô cảm thấy một mùi tanh ngọt của máu lan ra trong lồng ngực.
Món nợ với bà mẹ kế tối qua vẫn chưa tính sổ, nhưng hôm nay cô thật sự lưng đau eo mỏi, cũng không thể hấp tấp tới đó, lỡ như lại bị bà ta hãm hại lần nữa thì toi đời.
Bây giờ cô không có thời gian để tính toán xem phải trút cơn giận này như thế nào, chỉ muốn tìm cách xoay tiền chữa bệnh cho anh trai.
Điện thoại cô reo lên không ngớt, vừa cầm điện thoại lên xem, thì ra là cô bạn thân Mặc Đóa Đóa đang "khủng bố" cô bằng tin nhắn WeChat, lại hối thúc cô làm mẹ kế.
[Tiểu Nhiên Nhiên, tớ cầu xin cậu đấy, làm mẹ kế của tớ đi mà, tớ không muốn có một bà mẹ kế độc ác đâu! Gả cho bố tớ rồi cậu sẽ có tiền tiêu không hết! Anh trai cậu sẽ được cứu!]