Tải ứng dụng Hot/Phổ biến
Trang Chủ / Đô Thị / Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!

Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!

5.0
1 Chương/Ngày
96 Chương
2.4K Duyệt
Đọc ngay

[Gả cho đại gia + Lột thân phận + Cả nhà hối hận] Ngày Thẩm Thanh Hoan cầm tờ kết quả ung thư của chồng, chồng cô lại đòi ly hôn. Cả nhà ai cũng tưởng người bị ung thư là Thẩm Thanh Hoan. Mẹ chồng mặt đầy khinh bỉ: "Đồ sắp chết, đừng phí tiền nữa." Chồng cô rút tờ đơn ly hôn ra: "Vãn Vãn mang thai con tôi rồi, ly hôn đi!" Ngay ngày ly hôn, cô bất ngờ đăng ký kết hôn chớp nhoáng với đại gia kinh đô ai cũng khiếp sợ. Từng thân phận của Thẩm Thanh Hoan bị lột sạch, đại gia kinh đô mới ngã ngửa: hóa ra cô chính là "bạch nguyệt quang" của anh. Đại gia kinh đô đêm đêm quấn quýt không rời. "Vợ ơi, cưng anh thêm lần nữa đi." Cả nhà chồng cũ hối hận phát điên. Thẩm Thanh Hoan khẽ cong môi, nhìn chồng cũ: "Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy."

Mục lục

Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy! Chương 1 Hy vọng có một ngày, các người sẽ không hối hận!

"Bệnh nhân đã ở giai đoạn cuối của ung thư dạ dày, nếu chọn điều trị bảo tồn, có lẽ chỉ còn sống được khoảng hai tháng. Phẫu thuật có rủi ro rất cao, chi phí khoảng 35 tỷ, nhưng nếu thành công thì có hy vọng sống thêm vài năm. Cô về nhà bàn bạc lại với gia đình đi..." Bác sĩ đưa ra tối hậu thư.

Thẩm Thanh Hoan chau mày lại thật chặt.

Nửa năm trước là cô đã phát hiện sức khỏe của chồng không ổn, nhưng lần nào anh ta cũng lấy cớ công việc bận rộn, nhất quyết không chịu đi khám sức khỏe. Mãi đến một tuần trước, anh ta không thể từ chối được nữa mới chịu đến bệnh viện.

Hôm nay cô tới lấy phiếu báo cáo kết quả, không ngờ bệnh tình của chồng đã nghiêm trọng đến thế!

Thẩm Thanh Hoan rời khỏi bệnh viện, cầm phiếu báo cáo, thất thểu trở về nhà.

Vừa bước vào cửa, Phó Yến Từ đã ném tới một tờ đơn ly hôn.

"Thẩm Thanh Hoan, chúng ta ly hôn đi!"

Thẩm Thanh Hoan còn tưởng rằng chồng mình đã biết tin bản thân bị ung thư, sợ làm liên lụy đến cô nên mới đề nghị ly hôn.

"Chẳng lẽ anh đã biết rồi sao?"

Chưa đợi Phó Yến Từ lên tiếng, "em họ" anh ta là Kiều Vãn đã xoa xoa cái bụng hơi nhô lên của mình và bước tới trước.

"Đúng vậy, là tôi nói cho Yến Từ biết đấy. Nếu không phải hôm nay tôi tới bệnh viện khám thai, đúng lúc bắt gặp cô, đi theo qua đó nghe được cuộc đối thoại giữa cô và bác sĩ, thì chúng tôi còn chưa biết cô bị ung thư, hơn nữa còn là ung thư dạ dày giai đoạn cuối!"

"Các người hiểu lầm rồi, tôi không có..."

Thẩm Thanh Hoan vừa định mở miệng giải thích thì đã bị mẹ chồng chống gậy đang từ từ bước tới cắt ngang.

"Thanh Hoan à, đừng trách mẹ nói chuyện khó nghe. Yến Từ của mẹ mỗi tháng chỉ có chút lương lậu đó, còn chẳng đủ nuôi gia đình. Một người sắp chết như con, đừng lãng phí số tiền đó nữa. Mẹ biết con là đứa trẻ ngoan, sẽ không làm gánh nặng cho Yến Từ của mẹ, đúng không?"

Biểu cảm của Thẩm Thanh Hoan cứng đờ trong giây lát.

Hóa ra chồng cô tưởng người bị ung thư là cô, sợ bị liên lụy nên mới đòi ly hôn?

Cô mang theo tia hy vọng cuối cùng, nhìn về phía Phó Yến Từ.

"Ông xã, bây giờ chữa trị vẫn còn kịp. Hơn nữa anh không cần lo lắng về tiền bạc, chúng ta có thể bán nhà đi."

Mẹ chồng vừa nghe thấy đã nổi giận: "Cô còn muốn bán nhà?"

Phó Yến Từ cũng không còn vẻ dịu dàng như ngày thường, ánh mắt trở nên hung tợn.

"Không được."

Phó Yến Từ sợ cô sẽ tiếp tục dây dưa, bèn nói: "Thẩm Thanh Hoan, tôi cũng không giấu cô nữa. Thật ra Vãn Vãn đang mang thai con của tôi, tôi đã sang tên căn nhà cho Vãn Vãn rồi."

Thẩm Thanh Hoan tưởng mình đã nghe nhầm.

"Anh nói cái gì?"

Kiều Vãn thấy Phó Yến Từ đã ngửa bài, bèn khoác tay anh ta, nhìn Thẩm Thanh Hoan với ánh mắt khiêu khích.

"Thẩm Thanh Hoan, chẳng lẽ cô thật sự không nhận ra sao? Tôi vốn không phải là 'em họ' của Yến Từ. Ban đầu bịa ra thân phận này chẳng qua là muốn mỗi ngày có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh anh ấy mà thôi. Không ngờ cô không những tin là thật, mà còn hầu hạ chúng tôi suốt năm năm."

"Điều cô ta nói có phải là thật không?"

Thẩm Thanh Hoan vô thức nhìn về phía mẹ chồng và Phó Yến Từ, chỉ thấy ánh mắt lảng tránh của họ.

Cô siết chặt phiếu báo cáo trong tay.

Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Năm năm trước, cô và Phó Yến Từ kết hôn. Ngay trong ngày tân hôn, Phó Yến Từ đã đưa Kiều Vãn về, nói rằng Kiều Vãn là em họ đến nương tựa vào anh ta, vì không tìm được việc làm, không có chỗ nào để đi nên đã ở lại trong nhà này.

Ngày thứ hai sau khi kết hôn, Phó Yến Từ nói mẹ anh ta bị liệt nằm trên giường nhiều năm, không có người chăm sóc, hy vọng cô có thể nghỉ việc để toàn tâm toàn ý lo cho gia đình. Lúc đó, cô cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Phó Yến Từ nên đã cam tâm tình nguyện rút lui khỏi ngành y, trở thành một người nội trợ.

Năm năm qua, cô đã dùng các mối quan hệ của mình để giúp Phó Yến Từ leo từng bước lên vị trí tổng tài của "Công ty Dược phẩm Hằng Sinh".

Năm năm qua, mỗi ngày cô đều tận tình chăm sóc mẹ chồng bị liệt, và mẹ chồng cũng dần hồi phục nhờ sự xoa bóp phục hồi chức năng và điều trị bằng thuốc của cô.

Năm năm qua, cô đã chăm sóc Kiều Vãn hết sức chu đáo, thậm chí khi Kiều Vãn bầu bí, thai không ổn định, cô còn dùng thuốc đắt tiền và kỹ thuật chuyên nghiệp để giúp cô ta an thai.

Nhưng bây giờ, cô lại được biết cuộc hôn nhân suốt năm năm qua từ đầu đến cuối chỉ là một trò lừa đảo...

Thẩm Thanh Hoan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt cô chỉ còn lại sự lạnh lùng và thờ ơ.

"Được, như anh mong muốn."

Thẩm Thanh Hoan cầm lấy đơn ly hôn, nhìn những điều khoản trên đó, không khỏi bật cười.

Năm năm hy sinh của cô, cuối cùng lại đổi lấy kết cục phải ra đi tay trắng?

Thẩm Thanh Hoan không tranh cãi gì, chỉ lặng lẽ ký tên mình vào, sau đó ngước mắt lên nhìn Phó Yến Từ.

"Hy vọng có một ngày, các người sẽ không hối hận!"

Kiều Vãn thấy cô ký tên dứt khoát như vậy, khóe miệng không kìm được đã nhếch lên.

"Chúng tôi vui mừng còn không hết, sao có thể hối hận được chứ? Nhưng mà..." Kiều Vãn nhìn Thẩm Thanh Hoan bằng ánh mắt ban ơn: "Tôi có thể cho phép cô ở lại làm người giúp việc cho chúng tôi."

"Vẫn là Vãn Vãn của chúng ta lương thiện." Khi nhìn về phía Thẩm Thanh Hoan, sắc mặt mẹ chồng lập tức sa sầm lại: "Thẩm Thanh Hoan, cô chẳng qua chỉ là một bà nội trợ vô dụng, chỉ có thần y như Vãn Vãn mới xứng làm con dâu của tôi! Cho cô làm người giúp việc nhà tôi đã là phúc phận của cô rồi!"

Khóe môi Thẩm Thanh Hoan nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Không cần, cái phúc phận này bà cứ giữ lại mà hưởng đi!" Thẩm Thanh Hoan lại nhìn về phía Phó Yến Từ: "Ba giờ chiều ngày mai, đi làm thủ tục ly hôn."

Tiếp tục đọc
img Xem thêm bình luận trên Ứng dụng
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 1 Hy vọng có một ngày, các người sẽ không hối hận!
01/07/2028
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 2 Vậy thì ba ngày sau, tặng họ một món quà lớn !
05/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 3 Ngày ly hôn, cô lại tái hôn chớp nhoáng
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 4 Chẳng lẽ cô định dùng cách này để ở lâu dài trong nhà họ Mục sao
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 5 Nếu cô quen biết quán trưởng, sao không nói sớm với chúng tôi
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 6 Ngoài tôi ra, ai đi lấy đứa ung thư dạ dày giai đoạn cuối như cô
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 7 Phu nhân của tôi, không tới lượt người ngoài xen vào
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 8 Người đàn ông đó rốt cuộc là ai
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 9 Cuối cùng cũng nhìn ra bệnh tình của Phó Yến Từ rồi sao
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 10 Tận hưởng nốt thời gian chưa đầy hai tháng cuối cùng của anh đi
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 11 Món ăn do người phụ nữ đó làm, có thể ngon được sao
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 12 Sao cô dám tới bữa tiệc cấp bậc này
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 13 Bái Quốc y làm thầy, cô vẫn chưa xứng
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 14 Tôi nhường dao mổ cho cô, cô dám nhận không
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 15 Tất cả những điều này chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi ư
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 16 Anh còn trẻ, sao mắt đã mù rồi thế
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 17 Anh đang lo lắng cho tôi ư
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 18 Chẳng phải cũng là làm cỗ cho tôi ăn hay sao
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 19 Họ chỉ là hôn nhân hợp đồng, cô hà tất phải lo chuyện bao đồng
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 20 Người phụ nữ này, hình như không giống với những gì anh nghĩ
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 21 Nếu bây giờ cô xông vào, sẽ có kết cục gì đây
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 22 Đây chính là kết cục của cô khi đối đầu với bạn thân của tôi!
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 23 Tôi cũng muốn xem thử, hôm nay hình tượng cô sụp đổ như thế nào!
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 24 Dám khiến thiếu phu nhân nhà họ Mục mất mặt, thật đáng chết!
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 25 Đây chính là thần y mà mọi người nói tới ư
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 26 Thẩm Thanh Hoan đã tìm ra bằng cách nào vậy
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 27 Khi nãy gặp bà nội, đành phải tới phòng ngủ chính
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 28 Chỉ có thể trách cô không nên bắt nạt Vãn Vãn
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 29 Tối qua chẳng phải cô ngủ ở ghế sofa sao
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 30 Người mang thai vốn dĩ sẽ có trí nhớ kém
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 31 Rõ ràng là Mục tổng muốn ăn bữa sáng do thiếu phu nhân làm mà!
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 32 Nếu anh một mực ép tôi đi, tôi đi rồi anh đừng hối hận!
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 33 Dám từ chối tôi ư Vậy thì đừng trách tôi vô tình.
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 34 Nếu anh đã muốn chết, sao tôi có thể ngăn anh được chứ
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 35 Vậy bây giờ cô có thể bảo chồng cô giúp được chưa
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 36 Tôi đã chấp nhận lời xin lỗi của cô, sao cô lại không hài lòng
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 37 Tối qua cô về bằng cách nào vậy Sao không có ấn tượng gì cả
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 38 Sao anh biết cô đang nghĩ gì
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 39 Tôi cũng muốn xem thử cô có thực lực gì
06/07/2026
Bảo tôi từ bỏ điều trị? Người bị ung thư là anh đấy!
Chương 40 Thẩm Thanh Hoan, cô cứ đợi đấy!
06/07/2026
MoboReader
Tải ứng dụng
icon APP STORE
icon GOOGLE PLAY