"Tô Đường, tiệc sinh nhật của anh Hoài An sắp bắt đầu rồi, sao cậu còn chưa tới vậy?"
Nghe thấy tên bạn trai, cô mới nhớ ra một chuyện.
Hơn một tháng trước, cô từng cùng Cố Hoài An tham dự một bữa tiệc tối thương mại, tiệc kết thúc khá muộn, cô đã uống không ít rượu, hôm đó liền nghỉ lại ở khách sạn.
Lúc đó là Cố Hoài An đưa cô về phòng, cô say rượu nên không có ấn tượng gì về ngày hôm đó.
Lẽ nào là lần đó, họ đã vượt qua giới hạn?
Nghĩ đến khả năng này, cô không thể chờ đợi được nữa, muốn tìm anh ta hỏi cho rõ ràng.
Câu lạc bộ Tây Đường tọa lạc trên con phố thương mại tấc đất tấc vàng, lúc Tô Đường đẩy cửa phòng riêng ra, bên trong đang hò hét ầm ĩ.
Bước chân cô khựng lại.
Cố Hoài An và một cô gái bị đám đông vây quanh, hai người có những hành động thân mật, mập mờ.
Cô gái khoác tay Cố Hoài An, trên mặt dính chút kem, dưới ánh đèn vàng ấm áp trông càng thêm yêu kiều quyến rũ.
Tô Đường khẽ cau mày.
Cô gái tên là Tống Tiểu, là thanh mai trúc mã với Cố Hoài An, bốn năm trước vì theo đuổi tình yêu đích thực và ước mơ mà đã đi nước ngoài.
Không khí trong phòng riêng lúc này đang rất náo nhiệt, có người đột nhiên lên tiếng.
"Anh Hoài, Tiểu Tiểu về rồi, vậy Tô Đường thì sao?"
"Hừ! Tô Đường có thân phận gì chứ? Nếu không phải cô ta cứ bám riết, sao anh Hoài có thể để mắt đến cô ta được?"
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Cố Hoài An.
Người đàn ông có tướng mạo xuất chúng, lười biếng dựa vào sofa, ngón tay cầm ly rượu thon dài mạnh mẽ.
Anh ta thờ ơ lên tiếng, "Chỉ là bạn bè thôi, không để trong lòng."
Tô Đường nghe thấy lời anh ta nói, cả người như rơi vào hầm băng.
Hóa ra sự toàn tâm toàn ý của cô trong mắt người khác lại là bám riết không biết xấu hổ.
Hóa ra người đàn ông từng dịu dàng nói lời yêu với cô, chỉ xem cô là bạn bè.
Tim Tô Đường đột nhiên nhói đau.
Cô loạng choạng lùi lại, vô tình đụng vào cửa, phát ra một tiếng động nhỏ.
Lập tức, mọi ánh mắt trong phòng riêng đều đổ dồn về phía cô.
Nhìn rõ người đến, ánh mắt Cố Hoài An khựng lại một chút.
Tô Đường đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.
Cô nhìn vào mắt của Cố Hoài An.
Trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông không hề có chút gợn sóng nào vì sự xuất hiện của cô.
Cô siết chặt ngón tay, run rẩy hỏi với vẻ không chắc chắn, "Những lời anh vừa nói, là thật sao?"
Cố Hoài An nhìn bộ dạng kinh ngạc của cô, cười khẩy một tiếng, "Nếu không thì sao?"
Những người xung quanh nhìn nhau, đều cất tiếng cười nhạo với ánh mắt chờ xem kịch hay.
"Không lẽ cô tưởng ngày nào cũng lẽo đẽo theo anh Hoài nhà chúng tôi thì là bạn gái của anh ấy chắc?"
"Người ta phải tự hiểu lấy mình chứ, gia đình như chúng tôi vẫn phải xem trọng môn đăng hộ đối..."
"Nhưng mà cô Tô cũng đừng nản lòng, chỉ với khuôn mặt này của cô, có khối người sẵn lòng chơi đùa cùng cô đấy."
Tô Đường bị những tiếng cười cợt không kiêng dè xung quanh chế giễu đến tan nát cõi lòng, cả người tức đến run lên.
Cô nhìn đường cong lười biếng trên môi Cố Hoài An, hốc mắt trong phút chốc nóng lên, đỏ hoe.
Cô nghiến chặt răng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau để duy trì sự bình tĩnh.
Tô Đường nhìn chằm chằm Cố Hoài An, từng chút kỷ niệm của ba năm qua lướt qua trong đầu cô như một cuốn phim.
Giây lát sau, cô cầm ly rượu trên bàn lên, hất thẳng lên đầu anh ta.
Chất lỏng màu đỏ tươi chảy dọc theo tóc Cố Hoài An xuống dưới, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ chấn động và tức giận, những người xung quanh lập tức im bặt.
"A!" Tống Tiểu hét lên kinh hãi, "Tô Đường, cô điên rồi à?"
Tô Đường ném mạnh ly rượu xuống sàn, khiến tất cả mọi người trong phòng đều giật mình.
"Cố Hoài An, từ bây giờ, chúng ta cắt đứt hoàn toàn, không còn quan hệ gì nữa."
Mặc dù lúc này cô bị cảnh tượng này tác động đến hơi bất ngờ không kịp phòng bị, nhưng có những chuyện đến lúc phải cắt đứt thì phải cắt đứt.
Bỏ lại câu nói đó, Tô Đường không chút do dự mà quay người rời đi.
Rầm!
Sau một tiếng đóng cửa vang dội, cả phòng riêng chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Cố Hoài An không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm ra cửa.
Tô Đường... sao cô dám?
Nhìn sắc mặt khó coi của Cố Hoài An, có người run rẩy lên tiếng.
"Người phụ nữ này lúc ghen lên thật đáng sợ..."
"Tôi đảm bảo không quá mấy ngày, Tô Đường sẽ lủi thủi quay lại xin lỗi thôi, trong giới này ai mà không biết cô ta lúc nào cũng thích quấn lấy anh Hoài chứ?"
"Đúng vậy anh Hoài, đợi lúc cô ta đến cầu xin anh, anh tuyệt đối đừng mềm lòng nhé."
Sắc mặt vốn đang u ám của Cố Hoài An, sau khi nghe những lời của mọi người xung quanh đã dịu đi vài phần.
Đúng vậy, Tô Đường thích anh ta như thế, những lời vừa rồi chắc chắn là lời nói lúc tức giận thôi.
Tống Tiểu tỏ vẻ đau lòng, "Anh Hoài An, áo anh bị nhuộm đỏ hết rồi, có muốn đi thay không ạ?"
Cố Hoài An đẩy tay cô ta ra, đè nén sự bồn chồn khó hiểu trong lòng xuống, "Anh không sao."
Đợi Tô Đường hết giận, chắc chắn sẽ chủ động liên lạc với anh ta thôi.
…
Ngoài cửa, Tô Đường dựa người vào tường.
Cô chưa từng nghĩ rằng tình cảm mà cô đã toàn tâm toàn ý vun đắp lại kết thúc một cách nực cười như vậy.
Không biết đã qua bao lâu.
Mãi cho đến khi bụng dưới âm ỉ đau, cô mới đột nhiên nhớ ra.
Vừa rồi sự việc xảy ra quá đột ngột, cô đã quên hỏi Cố Hoài An về chuyện đêm hôm đó.
Tô Đường theo bản năng đưa tay xoa bụng dưới đang đau, tâm trạng phức tạp nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, thất thần.
Đứa bé này đến không đúng lúc...
Tô Đường run rẩy rời khỏi câu lạc bộ, tâm tư rối như tơ vò trở về nhà.
Cô đi qua sân, đẩy cửa chính vào phòng khách.
Đèn chùm pha lê lộng lẫy chiếu xuống sàn nhà sáng lấp lánh, bên trong vang lên những tràng cười nói vui vẻ.
"Mẹ, tổ yến này là con nhờ bạn mua từ nước ngoài về đấy ạ, vị rất tinh tế, lại còn đẹp da giữ dáng, mẹ nếm thử đi ạ."
"Vẫn là Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta chu đáo hiểu chuyện nhất."
Mẹ và em gái Tô Dung Nguyệt đang trò chuyện thân thiết, ba người anh trai ngồi bên cạnh với vẻ mặt ôn hòa.
Tô Đường nhìn một cái, lòng phẳng lặng như nước cúi người thay giày.
Bố Tô chú ý đến Tô Đường ở cửa, "Sao bây giờ mới về?"
Mẹ Tô và Tô Dung Nguyệt nghe tiếng quay đầu lại, không khí trong phút chốc trở nên hơi vi diệu.
Săc mặt của mẹ Tô lạnh nhạt, không lên tiếng.
Anh cả và anh hai chào hỏi qua loa, anh tư ngẩng đầu liếc một cái rồi lại cúi đầu nghịch điện thoại.
Tô Đường đã quen với sự thờ ơ này, "Con có chút việc nên về muộn ạ."
Tô Hoằng Kiến cũng không hỏi nhiều, chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc nói.
"Con còn nhớ hôn ước giữa nhà họ Hoắc và nhà họ Tô chứ? Hai nhà chúng ta quyết định sẽ thực hiện hôn ước ngay bây giờ, với tình hình hiện tại của Hoắc Tranh, em gái con chắc chắn không thể gả được, con gả thay con bé đi."
Lời của ông ta như một tiếng sét đánh ngang tai khiến đầu óc Tô Đường hơi mụ mị.
"Một tháng trước, người nắm quyền nhà họ Hoắc là Hoắc Tranh gặp tai nạn xe trở thành người thực vật, nhà họ Hoắc đã mời những bác sĩ hàng đầu thế giới cũng không thể khiến anh ấy tỉnh lại, vậy mà bố lại muốn con thay Tô Dung Nguyệt gả cho Hoắc Tranh?"