Ôn Mạn tựa vào vai người đàn ông, quên hết mọi thứ xung quanh, thì thầm cái tên đó như một chú mèo con: "Cố Trường Khanh!"
Mọi sự thân mật đột ngột dừng lại.
"Tách" một tiếng, đèn bật sáng…
Ánh đèn sáng trưng giúp cô nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông.
Hoắc Thiệu Đình, luật sư hàng đầu trong nước, Diêm Vương được công nhận trong giới luật sư. Dưới tên anh còn có vô số tài sản, một người đàn ông tinh hoa thành thị điển hình.
Quan trọng nhất là anh còn có một thân phận không tầm thường, chính là anh vợ của tên khốn nạn Cố Trường Khanh kia.
Ôn Mạn tỉnh rượu ngay lập tức.
Cô khẽ nhắm mắt: Hay thật! Suýt nữa đã lên giường với anh trai của tình địch ngày xưa rồi!
Hoắc Thiệu Đình buông người phụ nữ ra.
Anh dựa vào tường, cúi đầu châm một điếu thuốc, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người cô một lúc lâu, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Thú vị thật… cô Ôn."
Anh gạt tàn thuốc, vẻ mặt nửa cười nửa không, thản nhiên hỏi: "Lúc hôn tôi cô nghĩ gì vậy? Muốn ngủ với tôi để chọc tức Cố Trường Khanh một phen à?"
Rõ ràng, Hoắc Thiệu Đình cũng đã nhận ra cô.
Ôn Mạn muốn giả vờ cũng không được.
Hoắc Thiệu Đình quá nổi tiếng, nếu cô nói không quen biết thì thật giả tạo, dù cho trước đó cô thật sự vì say rượu mà không nhận ra.
Cô càng biết mình không thể đắc tội với một nhân vật lớn như vậy, nên chỉ đành cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi anh Hoắc, tôi uống nhiều quá."
Hoắc Thiệu Đình không làm khó cô, hút xong điếu thuốc liền đứng thẳng người, ném cho cô một chiếc áo khoác: "Khoác vào đi, tôi đưa cô về."
Ôn Mạn không làm mình làm mẩy, khẽ nói lời cảm ơn.
Hoắc Thiệu Đình lái một chiếc Bentley Continental, trên đường đi cả hai đều không nói gì.
Ôn Mạn thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh.
Góc nghiêng của Hoắc Thiệu Đình thật hoàn hảo, đường nét ngũ quan rõ ràng, chiếc áo sơ mi trên người không nhìn ra thương hiệu nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, đắt tiền.
Ôn Mạn đoán, một người đàn ông như vậy chắc chắn không thiếu phụ nữ.
Đến nơi, xe dừng lại, Hoắc Thiệu Đình nghiêng người, ánh mắt dừng lại trên bắp chân thon dài trắng nõn của cô trong giây lát, sau đó, anh lấy một tấm danh thiếp từ hộc đựng đồ phía trước đưa cho Ôn Mạn.
Chuyện nam nữ kia, chỉ cần nghĩ một chút là có thể hiểu ngay ý tứ.
Ôn Mạn không ngờ sau khi thân phận bị bại lộ, anh vẫn muốn phát sinh quan hệ với mình.
Mặc dù Hoắc Thiệu Đình rất có sức hút, trải nghiệm một cuộc tình với anh chắc chắn không tệ, nhưng vừa nghĩ đến thân phận của anh, Ôn Mạn lại thấy da đầu tê dại. Sau một hồi do dự, cô vẫn từ chối: "Luật sư Hoắc, chúng ta vẫn không nên liên lạc nữa thì hơn."
Hoắc Thiệu Đình cũng không mấy để tâm.
Ôn Mạn rất đẹp, nhưng anh cũng không phải là người thích ép buộc người khác.
Anh thu lại danh thiếp, thậm chí còn kiêu kỳ gật đầu, nói: "Kiểu người như cô, đúng là hợp làm gái nhà lành."
Ôn Mạn có chút khó xử, nhưng Hoắc Thiệu Đình lại rất lịch lãm xuống xe mở cửa cho cô, như thể cuộc gặp gỡ mờ ám tối nay chưa từng xảy ra.
Chiếc Bentley Continental màu vàng kim chậm rãi rời đi.
Một cơn gió đêm thổi qua, Ôn Mạn cảm thấy toàn thân lạnh buốt, lúc này cô mới phát hiện mình đã quên trả lại áo khoác cho anh.
Cô đang do dự không biết có nên đuổi theo không thì điện thoại reo lên.
Điện thoại là của dì Nguyễn ở nhà gọi tới, giọng dì rất gấp gáp, mang theo tiếng khóc: "Ôn Mạn, con mau về đi, nhà có chuyện rồi!"
Ôn Mạn vội vàng hỏi, nhưng dì Nguyễn ở đầu dây bên kia nói không rõ ràng, chỉ giục cô mau chóng về nhà.