Khương Ninh chợt cảm thấy khó thở, lồng ngực như thắt lại, đau tới mức không nói nên lời: "Là thật mà, bọn họ có súng, em…"
"Đủ rồi." Cố Từ cắt ngang lời cô, giọng điệu lạnh giá như cơn mưa cuối thu: "Vì muốn tôi quay về, lời nói dối như thế mà cô cũng bịa ra được ư? Lâm Tuyết tái phát bệnh tim vẫn còn đang cấp cứu, cô có thể hiểu chuyện một chút hay không?"
"Em không…"
"Về nước rồi nói tiếp, đừng quấy rầy tôi nữa."
Điện thoại vang lên tiếng tút tút báo máy bận, đối phương đã ngắt kết nối.
Khương Ninh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, khóe mắt đỏ hoe, trái tim như rơi xuống vực sâu.
Thì ra khi con người tuyệt vọng tột cùng, sẽ không có bất kỳ biểu cảm gì cả.
Chỉ mới nửa ngày trước, họ vẫn còn đang đi nghỉ ở nước ngoài.
Nhưng cuộc điện thoại vượt đại dương của Lâm Tuyết gọi tới, khóc lóc nói rằng mình bị đau ngực, Cố Từ lập tức bỏ lại Khương Ninh ở con phố xa lạ, đi thẳng tới sân bay mà không hề ngoảnh đầu lại.
Anh ta hoàn toàn không nghĩ tới việc vợ anh ta ở một mình nơi đất khách có khi nào sẽ gặp nguy hiểm hay không.
Trong mắt anh ta chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta là Lâm Tuyết.
Sau khi Cố Từ rời đi không bao lâu, bèn có người dùng bao tải trùm lên đầu Khương Ninh, cưỡng ép lôi cô lên một chiếc xe van.
Sau đó, cô bị ném vào nhà kho bỏ hoang. Đám người đó vừa đấm vừa đá, tát mạnh mười mấy bạt tai vào mặt cô.
Có vẻ như bọn chúng đã đánh tới thấm mệt, tới giờ ăn trưa bèn bỏ đi, nhờ thế nên cô mới có cơ hội gọi điện thoại cầu cứu.
Lúc này, WeChat của Khương Ninh nhận được bức ảnh do Lâm Tuyết gửi tới.
Trong ảnh, toàn thân Cố Từ ướt sũng, nhưng vẫn ôm Lâm Tuyết vào lòng một cách cẩn thận, giống như đang bảo vệ một báu vật quý giá nhất.
Suốt ba năm qua, Khương Ninh chưa từng nhìn thấy gương mặt sốt ruột, đau lòng và hoảng hốt như thế của anh ta.
Trái tim Khương Ninh giống như bị lưỡi dao sắc bén nhất đâm mạnh vào, đau đớn dữ dội.
Cô cười một cách mỉa mai, cười mãi cười mãi, nước mắt bất giác chảy ra.
Ngay giây phút sinh tử, chồng cô lại ở bên một người phụ nữ khác, đồng thời đối xử cực kỳ dịu dàng với người đó.
Một cuộc hôn nhân như thế, từ lâu đã không cần phải tiếp tục kiên trì nữa.
Cô lau đi nước mắt đang chảy xuống, trong đôi mắt hạnh đen láy chỉ còn lại sự lạnh lùng.
Lần này cô trốn thoát được, cô nhất định phải ly hôn.
Lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng dây xích sắt bị kéo lê, bọn bắt cóc đã quay trở lại.
Khương Ninh nhét lại điện thoại vào túi, ánh mắt khóa chặt vào ô cửa thông gió chật hẹp trên đầu.
Nhờ người khác chi bằng dựa vào chính mình.
Cô giẫm lên những thùng gỗ chồng chất lên nhau, nén lại cơn đau buốt do đầu gối bị trầy xước, dùng sức lách mình qua ô cửa sổ đầy dầu mỡ. Lưới sắt gỉ sét cứa rách cánh tay, những giọt máu hòa cùng nước mưa chảy xuống, cô nghiến chặt răng, liều mạng trốn chạy.
Nơi cô chạm đất là một con hẻm nhỏ lầy lội phía sau.
Mưa rất lớn, mặt đất vừa ướt vừa trơn. Khi tiếp đất, mắt cá chân vang lên tiếng rắc giòn tan, đau thấu xương.
Cô nghiến răng không kêu lên một tiếng, kéo lê đôi chân bị thương đi sâu vào trong hẻm.
Cô chạy loạng choạng ra tới đường quốc lộ. Lúc này, một chiếc xe Rolls-Royce đang lao nhanh trong mưa.
"Mẹ kiếp! Con tiện nhân đó bỏ chạy rồi!"
"Mau đuổi theo!"
Lúc này, sau lưng cô vang lên tiếng gầm giận dữ của bọn bắt cóc.
Khương Ninh nghiến chặt răng, lấy hết can đảm, lao ra chặn chiếc xe Rolls-Royce đó!
Tiếng phanh xe chói tai vang lên trong đêm mưa…
Cửa sổ xe hạ xuống, tài xế thò đầu ra lớn tiếng chửi rủa: "Cô muốn chết à!"
Ánh mắt của Khương Ninh dừng lại trên bóng người ở hàng ghế sau.
Người đàn ông mặc một bộ áo vest màu đen sẫm, gương mặt góc cạnh tinh xảo, tuấn tú đến nao lòng, khí chất cao quý lịch lãm, toàn thân tỏa ra khí tức mạnh mẽ lạnh lùng, khiến người khác không dám tới gần.
Nước mưa và nước mắt hòa vào nhau trên mặt Khương Ninh. Cô vội vàng quệt ngang mặt, nhìn vào người đàn ông với ánh mắt khẩn thiết và nói: "Thưa anh, tôi bị bắt cóc, cầu xin anh hãy cứu tôi."
Nghe thấy tiếng động, người đàn ông quay đầu lại.
Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông dừng lại trên cơ thể lấm lem bùn đất, trông vô cùng thảm hại, nhưng vẫn cố giữ sống lưng thẳng tắp của Khương Ninh, đáy mắt người đàn ông khẽ dao động.
Tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng chửi rủa phía sau lưng ngày càng tới gần, đám người đó đã đuổi kịp tới nơi rồi.