Nhà họ Kiều chỉ có vỏn vẹn năm trăm hai mươi lăm triệu tiền tiết kiệm, vẫn còn thiếu một khoản lớn, Kiều Học Thương bèn yêu cầu Sở Thiên Thư tới đơn vị ứng trước một năm lương.
Mẹ vợ Lý Nguyệt Mai cau mày nói: "Không lấy được tiền thì cút xéo, nhà chúng tôi không muốn nuôi thêm thứ phế vật như cậu."
Sở Thiên Thư cười khổ, lòng đầy cay đắng.
Kiều Thư Kỳ đang cắm đầu chơi PUBG bĩu môi nói rằng: "Chị tôi gả cho thằng bất tài như anh là phúc tám đời nhà anh đấy, cho dù anh có bán thận báo đáp cũng không quá đáng đâu."
Đúng lúc này, vợ anh, Kiều Thi Viên, từ trên lầu đi xuống.
Mái tóc dài của cô như thác nước buông xõa trên vai, mày họa mắt tranh, dung nhan tuyệt mỹ.
Sở Thiên Thư nhìn Kiều Thi Viên, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
Nếu không phải vì yêu Kiều Thi Viên đến tận xương tủy, anh đã chẳng muốn ở lại cái nhà này dù chỉ một ngày.
Hai năm trước, Sở Thiên Thư đột nhiên xuất hiện ở Phố ẩm thực và văn hóa của thành phố Nghiêu Châu. Anh không biết mình là ai, không biết mình từ đâu đến, chỉ biết mình tên là Sở Thiên Thư.
Kiều Thi Viên lương thiện thấy anh đáng thương, bèn mỗi ngày lấy đồ ăn từ quán nhà mình cho anh, khiến anh trong lúc hoang mang vô định cảm nhận được chút hơi ấm hiếm hoi.
Từng nụ cười, từng ánh mắt của Kiều Thi Viên dần dần khắc sâu vào trái tim anh.
Anh đã yêu Kiều Thi Viên sâu đậm!
Từ đó, Sở Thiên Thư dọn đến ở trong gầm cầu cách Phố ẩm thực và văn hóa không xa.
Mỗi ngày sau khi quán nướng của nhà họ Kiều mở hàng, anh đều đứng từ xa nhìn ngắm Kiều Thi Viên. Sau khi nhà họ Kiều dọn quán, anh lại đến giúp dọn dẹp vệ sinh.
Chỉ cần bỏ ra chút cơm thừa là có được một lao động miễn phí, món hời này tính thế nào cũng không lỗ, nên vợ chồng Kiều Học Thương chưa bao giờ ngăn cản.
Sau này, khu làng trong thành phố nơi nhà họ Kiều ở được giải tỏa tập thể, chia nhà theo hộ.
Con cái đều chưa lập gia đình, theo quy định, nhà họ Kiều chỉ được chia một căn hộ. Điều này khiến vợ chồng Kiều Học Thương cảm thấy mình bị thiệt thòi lớn, họ bắt đầu giục con gái Kiều Thi Viên đã đến tuổi lấy chồng mau chóng tìm người kết hôn.
Bị làm phiền đến không chịu nổi, Kiều Thi Viên nghĩ ra một kế: gả cho Sở Thiên Thư, giúp bố mẹ lấy được nhà rồi ly hôn.
Tuy không biết lai lịch quá khứ của anh, nhưng qua một thời gian tiếp xúc, cô tin rằng Sở Thiên Thư không phải là người xấu.
Hơn nữa, ngoài Sở Thiên Thư, cô cũng không tìm được ai phù hợp hơn để phối hợp với kế hoạch của mình, bởi vì người khác không thể nào để mặc cô sắp đặt.
Sau khi Kiều Thi Viên nói ra suy nghĩ của mình với Sở Thiên Thư, Sở Thiên Thư nghĩ cũng không nghĩ đã đồng ý ngay.
Không còn phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, lại còn được sớm tối bên cạnh người mình thích, sao anh có thể từ chối được chứ.
Vợ chồng Kiều Học Thương tuy cảm thấy để con gái gả cho một kẻ ăn xin có chút mất mặt, nhưng nghĩ tới căn nhà trị giá cả mấy tỷ bạc, họ đành miễn cưỡng đồng ý.
Nhà họ Kiều nhờ người làm hộ khẩu thành phố Nghiêu Châu cho Sở Thiên Thư, để anh và Kiều Thi Viên đi đăng ký kết hôn, còn tìm cho anh công việc làm hộ lý.
Dù vợ chồng Kiều Học Thương ngày nào cũng châm chọc mỉa mai, tỏ thái độ tồi tệ với Sở Thiên Thư, Kiều Thi Viên đối với anh cũng không nóng không lạnh, nhưng Sở Thiên Thư vẫn cảm thấy rất mãn nguyện.
Kiều Thi Viên mím đôi môi anh đào: "Bây giờ việc cưới xin của Thư Kỳ là việc quan trọng nhất của trong nhà, nếu có thể, tôi vẫn mong anh cố gắng nghĩ cách."
Sở Thiên Thư vội nói: "Tôi đã van nài phòng tài vụ rất lâu, nhưng người ta không cho ứng trước lương..."
Chưa đợi Sở Thiên Thư nói hết, Lý Nguyệt Mai đã cười khẩy ngắt lời: "Đồ vô dụng!"
Kiều Thư Kỳ nói với giọng khinh bỉ: "Thật cảm thấy không đáng thay cho chị tôi, đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu."
Kiều Thi Viên lườm Kiều Thư Kỳ một cái, sau đó nói với Sở Thiên Thư rằng: "Trong bếp còn cháo, tôi đi hâm nóng cho anh."
Sở Thiên Thư vội nói: "Không cần, tôi tùy ý ăn chút gì đó là được rồi."
Anh vào bếp múc một bát cháo loãng, nhìn vào bánh bao đã nguội ngắt và thức ăn thừa, bắt đầu ăn cơm tối.
Anh mới ăn được vài miếng, Kiều Học Thương đã hừ lạnh: "Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn. Dù gì cậu cũng đi làm hơn một năm rồi, bình thường không có chút tiền tiết kiệm nào à?"
Sở Thiên Thư móc từ trong túi ra một điếu thuốc, vừa định châm thì bắt gặp ánh mắt chán ghét của Lý Nguyệt Mai, anh vội dập đi, cười khổ nói: "Lương mỗi tháng của tôi chỉ hơn bảy triệu, cho Thư Kỳ ba triệu rưỡi tiêu vặt, phần còn lại chỉ vừa đủ cho chi tiêu hàng ngày của nhà mình, lấy đâu ra tiền tiết kiệm."
"Không có tiền mà còn dám hút thuốc mười bảy nghìn một bao? Cai quách đi cho rồi, ít nhiều cũng tiết kiệm được một chút."
Kiều Thư Kỳ dạy dỗ Sở Thiên Thư một câu, rồi móc từ trong túi ra bao Phù Dung Vương bảy mươi nghìn một bao, châm một điếu, nói tiếp: "Bạn gái con nói rồi, nhà và xe một thứ cũng không thể thiếu."
Cậu ta tỏ ra biểu cảm "các người liệu mà làm".
Kiều Học Thương mặt mày rầu rĩ: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Lý Nguyệt Mai nhíu chặt mày, thở dài thườn thượt.
Một lúc sau, ánh mắt bà ta dừng lại trên người Sở Thiên Thư, đột nhiên sáng lên, nói rằng: "Đưa cho tôi viên ngọc trên cổ cậu."
Sở Thiên Thư sững sờ cả người.
Kiều Thi Viên nhíu mày: "Mẹ, mẹ muốn viên ngọc của anh ấy làm gì?"
Lý Nguyệt Mai nói: "Viên ngọc đó hình như là ngọc thật, chắc cũng đáng giá chút tiền, mang đi bán đi."
Sở Thiên Thư trợn tròn mắt, vội nói: "Không thể bán được!"
Hai năm trước khi tỉnh lại ở Nghiêu Châu, anh đã mất hết ký ức, ngoài bộ quần áo trên người, chỉ còn lại viên ngọc này trên cổ.
Lý Nguyệt Mai gắt lên: "Là viên ngọc nát quan trọng hơn hay là chuyện cả đời của Thư Kỳ quan trọng hơn?"
Sở Thiên Thư khàn giọng giải thích: "Không phải tôi keo kiệt, nhưng viên ngọc này là thứ duy nhất có liên quan tới quá khứ mà hiện tại tôi đang có, tôi còn muốn dựa vào nó để tìm ra lai lịch và thân phận của mình..."
Lý Nguyệt Mai tỏ vẻ mặt đầy khinh bỉ ngắt lời: "Cậu chỉ là một thằng ăn xin hôi hám, có thân phận gì chứ?"
"Đúng là đồ ăn cháo đá bát." Kiều Học Thương hừ lạnh: "Nếu không có chúng tôi, cậu vẫn còn đang tranh ăn với chó hoang ở ngoài đường đấy. Chúng tôi không đòi hỏi điều kiện gì mà gả con gái cho cậu, vậy mà cậu ngay cả một viên ngọc nát cũng không nỡ."
Sở Thiên Thư thở dài: "Ngoài viên ngọc này, những thứ khác tôi đều có thể cho các người."
Kiều Học Thương tỏ vẻ mặt khinh miệt nói: "Cậu có thứ gì khác, cậu nói tôi nghe xem."
Kiều Thi Viên nhíu chặt mày: "Bố, mẹ, hai người đừng ép anh ấy nữa, viên ngọc này rất quan trọng với anh ấy."
Lý Nguyệt Mai trừng mắt nhìn Kiều Thi Viên: "Chẳng lẽ chuyện cưới xin của Thư Kỳ không quan trọng?"
"Hôm nay tôi nhất định phải lấy viên ngọc này!"
Kiều Thư Kỳ hùng hổ bước tới, đưa tay lên định giật lấy viên ngọc trên cổ Sở Thiên Thư.
Sở Thiên Thư theo phản xạ lùi lại: "Viên ngọc này tôi không thể đưa cho cậu."
"Nể mặt mà không biết điều à? Có tin tôi giết chết anh hay không?"
Kiều Thư Kỳ chửi ầm lên, vung nắm đấm giáng mạnh vào mặt Sở Thiên Thư.
Sở Thiên Thư bị cú đấm của Kiều Thư Kỳ làm cho lảo đảo ngã qua một bên, đầu đập mạnh vào góc bàn, phát ra một tiếng "Cốp!" trầm đục.
Cơn đau dữ dội ập đến, Sở Thiên Thư tối sầm mắt lại rồi ngất đi, ngã phịch xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Trong cơn mê man, từng hình ảnh như một cuốn phim lướt qua trong đầu anh.
Vì cú va đập vào đầu, Sở Thiên Thư đã khôi phục lại trí nhớ.