Theo bản năng cô cầu cứu vị hôn phu Trì Tịch, nhưng anh ta lại cứu Thẩm Vị Hi.
Con gái của người giúp việc nhà họ Ôn.
Tài xế xe tải đạp phanh gấp, đầu xe suýt soát dừng lại.
Ôn Thời Vũ bị cuốn vào gầm xe, thanh cản va nặng trịch đè nghiến lên chân cô, xương cốt kêu rắc rồi vỡ nát.
Cô đau đến toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển, nhìn ra ngoài qua khe hở dưới gầm xe.
Trì Tịch ôm Thẩm Vị Hi, mặt đầy lo lắng kiểm tra xem cô ta có bị thương không.
Thẩm Vị Hi chỉ bị trẹo chân, trầy xước chút da.
"Xe cứu thương… Gọi xe cứu thương…" Ôn Thời Vũ dùng hết sức hét lên.
Không ai để ý đến cô cả.
Xe cứu thương gào thét lao tới, nhân viên y tế khiêng cáng cứu thương xuống.
Trì Tịch che chở cho Thẩm Vị Hi lên xe, còn ép tất cả nhân viên y tế phải đi theo họ.
Chỉ để lại một mình cô nằm dưới gầm xe tải.
Nếu không phải có người tốt bụng đi ngang qua báo cảnh sát.
Cảnh sát giao thông và đội cứu hỏa đến đưa cô ra khỏi gầm xe.
Cô đã sớm chết trên con phố đó vì mất máu quá nhiều.
Ôn Thời Vũ nằm trên giường bệnh, nhìn hai con người sống sờ sờ trước mắt mà cõi lòng lạnh thấu xương.
Sau khi bố qua đời vì tai nạn bất ngờ.
Thì mẹ của cô để bản thân không cô đơn.
Đã đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi ba người là Bùi Tuần, Lục Sùng và Trì Tịch.
Đưa họ về nhà họ Ôn, nuôi nấng như con ruột.
Còn giao ước rằng sau này một trong ba người sẽ trở thành vị hôn phu của cô, cùng cô kế thừa toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Ôn.
Thật nực cười.
Vị hôn thê danh chính ngôn thuận, đại tiểu thư nhà họ Ôn là cô đây, trong mắt họ lại chẳng bằng con gái của một người giúp việc.
Trì Tịch thấy Ôn Thời Vũ mãi không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm mình với ánh mắt đen thẳm kia, trong lòng bỗng thấy bực bội khó hiểu.
Bình thường chỉ cần anh ta sa sầm mặt thì Ôn Thời Vũ đã sớm hoảng loạn níu lấy vạt áo anh ta khóc lóc nhận sai.
Sao hôm nay lại im lặng như vậy?
Sợ đến ngây người rồi à?
Chỉ là một vụ tai nạn xe thôi mà, xe tải cũng đâu có cán qua thật, có chuyện gì to tát đâu chứ.
"Này, Ôn Thời Vũ, cô còn giả vờ cái gì?"
Trì Tịch cao giọng, "Không phải đã tỉnh rồi sao? Còn không mau xin lỗi Vị Hi đi!"
Thẩm Vị Hi thấy dáng vẻ ngây ngẩn của Ôn Thời Vũ thì trong lòng vui như hoa.
Tốt nhất là bị đụng thành kẻ ngốc, như vậy thì mọi thứ của nhà họ Ôn sẽ đều là của cô ta.
Cô ta tựa vào cánh tay Trì Tịch, cố ý dồn trọng tâm qua rồi nũng nịu kêu lên.
"Anh Trì, đau quá… Chân em đau quá."
"Giá mà em có thể đổi chỗ cho chị Thời Vũ thì tốt biết mấy, bây giờ người bị thương nằm trên giường đã không phải là chị ấy rồi."
Trì Tịch vốn đang hơi bực bội vì sự khác thường của Ôn Thời Vũ.
Nghe thấy giọng nói mềm mại ngọt ngào của Thẩm Vị Hi thì sắc mặt anh ta dịu lại, cúi đầu khẽ dỗ dành.
"Vị Hi, em quá lương thiện rồi đấy."
"Nếu không phải cô ta cứ đòi hẹn em ra ngoài thì sao hai người lại gặp tai nạn được chứ?"
"Nói cho cùng cũng đều tại lòng dạ cô ta độc ác!"
Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Ôn Thời Vũ lại trở nên chán ghét: "Đợi anh Bùi Tuần và anh Lục Sùng đi công tác về."
"Biết được cô suýt nữa đã hại chết Vị Hi thì họ sẽ không tha cho cô đâu!"
Bùi Tuần.
Lục Sùng.
Ôn Thời Vũ nghe hai cái tên này thì cuối cùng ngọn lửa trong lòng đã hoàn toàn lụi tàn.
Khi còn nhỏ, cô thích nhất là chạy theo sau ba người họ ngọt ngào gọi anh.
Bố mất sớm, mẹ bận rộn việc công ty, ba người anh này là cả bầu trời của cô.
Bước ngoặt xảy ra vào ba năm trước.
Vì tài năng nghệ thuật thiên bẩm mà cô được giáo viên hướng dẫn giới thiệu vào học viện nghệ thuật.
Ba năm sau vui vẻ trở về nước lại phát hiện nhà cửa đã thay đổi hoàn toàn.
Con gái của người giúp việc là Thẩm Vị Hi đã trở thành bảo bối của cả nhà.
Các anh không còn cười với cô nữa!
Không còn quan tâm cô bay về có mệt không!
Mà thay vào đó là đều yêu cầu cô phải nhường nhịn Thẩm Vị Hi đủ điều.
Mấy tháng nay để bảo vệ Thẩm Vị Hi mà đến cả mạng sống của cô họ cũng có thể không màng tới.
Thẩm Vị Hi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu nên cần truyền máu.
Ba người họ đè cô lên ghế để lấy máu ở bệnh viện.
Bất chấp lời cảnh báo của bác sĩ "hiến máu quá lượng sẽ bị sốc", họ cưỡng ép rút 800cc máu của cô.
Cô ngất xỉu trong phòng lấy máu, còn họ thì vây quanh giường bệnh của Thẩm Vị Hi ân cần hỏi han.
Vào một ngày mưa lớn, Thẩm Vị Hi húng hắng ho.
Họ vội vã đưa Thẩm Vị Hi về nhà, chê người cô ướt sũng sẽ làm bẩn ghế nên đuổi thẳng cô xuống xe, bỏ mặc cô giữa cơn mưa tầm tã nơi đồng không mông quạnh.
Cô sốt cao ba ngày liền, suýt thì bị viêm phổi.
Nửa tháng trước.
Thẩm Vị Hi lén ăn xoài bị dị ứng, nổi mẩn đỏ.
Họ không nói phải trái đã cứ thế khẳng định là cô cố ý cho nước ép xoài vào thức ăn.
Để trừng phạt cô, họ nhốt cô vào chuồng chó ở sân sau cùng với một con chó điên.
Nếu không phải người giúp việc già nửa đêm phát hiện ra thì cô đã bị con chó đó cắn đứt cổ họng rồi.
Mỗi một chuyện quá khứ lướt qua trong đầu.
Ôn Thời Vũ nhắm mắt lại.
Cô thật sự hận bản thân tại sao lại đồng ý để mẹ nhận nuôi ba kẻ bội bạc này.
Nếu họ đã xem Thẩm Vị Hi như báu vật sống, vậy thì cô sẽ tác thành cho họ.
"Cút ra ngoài."