Cái ngày mà bà bảo cô và Lâm Tri Ý chọn đối tượng liên hôn.
Lâm Tri Ý của hiện tại vẫn chưa trở thành Lệ phu nhân.
Mà cô cũng vẫn chưa gả cho Cố Thanh Hàn!
"Y Y?"
Mẹ nhíu mày: "Ngây người cái gì vậy? Qua đây."
Thẩm Y cố ra vẻ bình tĩnh đi đến trước mặt mẹ.
Chỉ thấy hai tập tài liệu mở ra trên bàn trà.
Bên trái là Lệ Tư Thận.
Người nắm quyền nhà họ Lệ, thâu tóm cả hắc bạch đạo, cao quý kiêu ngạo, thủ đoạn tàn nhẫn.
Người đàn ông trên bức ảnh có khuôn mặt lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt, trong ánh mắt đều toát ra ý lạnh thấu xương.
Bên phải là Cố Thanh Hàn.
Nhị thiếu gia nhà họ Cố, lạnh lùng như ngọc, ôn hoà nho nhã, đáng tiếc từ nhỏ thể trạng yếu, quanh năm làm bạn với xe lăn.
Người đàn ông trên bức ảnh hơi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như nước mùa xuân tháng ba.
"Y Y, con chọn trước đi."
Nhìn hai tập tài liệu ở trước mắt này.
Thẩm Y chỉ cảm thấy trào phúng.
Kiếp trước cũng là vậy, mẹ giao quyền lựa chọn cho cô trước.
Lâm Tri Ý là đứa con mà bố sinh ra với nhân tình ở bên ngoài.
Những năm nay, Lâm Tri Ý vẫn luôn sống cuộc sống của cô bé Lọ Lem ở trong nhà.
Bố cảm thấy đã bạc đãi mẹ, thêm vào đó Lâm Tri Ý cũng nhẫn nhịn, cho nên chuyện tốt gì cũng sẽ tới đứa con gái được nuông chiều từ bé là cô trước.
Nay ngay cả chuyện chọn đối tượng liên hôn này cũng do cô chọn trước.
Mẹ vẫn luôn hy vọng cô gả cho Lệ Tư Thận quyền quý trong Kinh này.
Nhưng kiếp trước cô lại luôn muốn gả cho Cố Thanh Hàn bị tàn tật bẩm sinh.
Kiếp trước cô đã dành ra ba năm để cùng Cố Thanh Hàn tập phục hồi chức năng, mời các bác sĩ giỏi ở khắp nơi.
Gần như tiêu sạch của hồi môn mà nhà họ Thẩm cho, còn quỳ trong tuyết vào giữa mùa đông lạnh giá để cầu xin người ta tìm phương thuốc.
Cô là thiên kim nhà họ Thẩm đang yên đang lành, vì một Cố Thanh Hàn mà hèn mọn vùi trong bùn đất.
Sau này bệnh ở chân của Cố Thanh Hàn thật sự đã khỏi.
Cả Giang Thành đều ngưỡng mộ cô và Cố Thanh Hàn là một cặp trời sinh.
Ngay cả bản thân cô cũng cho rằng như vậy.
Lúc đó Cố Thanh Hàn nắm lấy tay cô nói: "Y Y, anh nhất định sẽ không phụ bạc em."
Cô đã tin.
Sau này nhà họ Cố xảy ra chuyện, đứt gãy chuỗi vốn, đối mặt với việc phá sản.
Cố Thanh Hàn ngồi trên xe lăn, nhìn cô với sắc mặt tái nhợt: "Y Y, chỉ có Lệ Tư Thận mới có thể cứu được nhà họ Cố."
Vì Cố Thanh Hàn, cô quỳ trước mặt Lâm Tri Ý mà mình từng xem thường, vứt bỏ tôn nghiêm cầu xin cô ta nói một câu trước mặt Lệ Tư Thận.
Nhưng sau này, kẻ thù của Lệ Tư Thận đã bắt cóc cả cô và Lâm Tri Ý.
Bọn bắt cóc chĩa súng vào đầu cô, bức cung hỏi xem ai mới là vợ của Lệ Tư Thận.
Vì để sống sót, Lâm Tri Ý đã giành trước cô, vu khống cô mới là vợ của Lệ Tư Thận.
Lúc Cố Thanh Hàn đã khỏi bệnh chân chạy đến, Thẩm Y thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì Cố Thanh Hàn chắc chắn sẽ chứng minh thân phận của cô.
Cô tràn đầy vui sướng, ánh mắt đầy hy vọng gọi tên của Cố Thanh Hàn.
Kết quả cô lại nghe thấy Cố Thanh Hàn nói với bọn bắt cóc: "Cô ấy không phải Lệ phu nhân, người bên cạnh kia mới đúng."
Cô ấy trong lời nói của Cố Thanh Hàn là Lâm Tri Ý.
Lúc Cố Thanh Hàn tiến lên cứu Lâm Tri Ý, anh ta áy náy khẽ nói: "Thẩm Y, xin lỗi, em có tất cả mọi thứ, nhưng Tri Ý chỉ có anh thôi."
Một câu xin lỗi.
Đã xóa sạch mọi sự hy sinh của cô.
Đến thời khắc lìa đời đó, Thẩm Y mới biết được.
Lâm Tri Ý mới là người trong lòng của Cố Thanh Hàn.
Gì mà chắc chắn sẽ không phụ bạc chứ?
Từ đầu đến cuối Thẩm Y là cô đây chỉ là một trò cười.
"Y Y?"
Giọng nói của mẹ ở bên cạnh đã kéo cô quay về từ trong dòng suy nghĩ: "Con muốn chọn ai?"
Thẩm Y ngẩng đầu lên.
Lâm Tri Ý đang nhìn cô, nhu nhược nói: "Chị chọn trước đi, em không vội đâu."
Kiếp trước cô ta cũng nói vậy.
Sau đó Thẩm Y chọn Cố Thanh Hàn, cô ta bèn chọn Lệ Tư Thận.
Về sau Thẩm Y mới biết, Lâm Tri Ý đã quyết định chọn Lệ Tư Thận từ lâu rồi.
Trước đó còn nói xấu rất nhiều điều về Lệ Tư Thận trước mặt Thẩm Y.
Cô ta nhường Thẩm Y chọn trước, sau đó danh chính ngôn thuận lấy được thứ mà bản thân muốn.
Thẩm Y nhìn vẻ mặt đáng thương yếu đuối kia của Lâm Tri Ý, cười lạnh một tiếng.
Nếu không phải vì được sống thêm một đời, có lẽ cô thật sự đã tin Lâm Tri Ý là một con thỏ trắng nhỏ bé vô hại rồi.
Cô vươn tay ấn vào tập tài liệu bên trái.
"Con chọn anh ấy."
Trong phòng khách yên tĩnh mất một giây.
Nụ cười của Lâm Tri Ý cũng theo đó mà cứng đờ trên mặt.
Mẹ sửng sốt: "Y Y? Con chắc chứ?"
Rõ ràng tối hôm qua bà tâm sự với Thẩm Y, Thẩm Y còn khóc lóc ầm ĩ đòi lấy Cố Thanh Hàn.
Sao bây giờ lại chọn Lệ Tư Thận rồi?
"Con chắc chắn."
Giọng Thẩm Y bình tĩnh: "Con chọn Lệ Tư Thận."
Trên mặt Lâm Tri Ý đầy kinh ngạc, cô ta gượng gạo nặn ra một nụ cười hỏi: "Sao chị lại đột nhiên đổi ý rồi? Lần trước chị còn nói con người anh Cố nhị rất tốt..."
"Lần trước là lần trước."
Thẩm Y lạnh nhạt ngắt lời Lâm Tri Ý: "Sức khỏe Cố Thanh Hàn không tốt, chị chăm không nổi."
"Nhưng mà chị à, đây là chuyện hôn nhân cả đời, chị đừng hành động theo cảm tính."
"Chị không hành động theo cảm tính."
Thẩm Y đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Lâm Tri Ý: "Không phải em gái vẫn luôn thích chăm sóc người khác sao? Thể trạng Cố Thanh Hàn yếu nhiều bệnh, rất phù hợp với em đấy."
Mặt Lâm Tri Ý trắng bệch trong nháy mắt: "Chị, chị..."
"Sao?"
Thẩm Y nhướng mày: "Em không muốn? Hay là nói thật ra em hoàn toàn không muốn chăm sóc anh ta, chỉ là muốn để chị chọn anh ta để em nhân cơ hội muốn cái khác?"
Câu nói này quá thẳng thừng, lập tức khiến huyết sắc trên mặt Lâm Tri Ý rút đi sạch sẽ.
"Em không có..."
Hốc mắt Lâm Tri Ý lập tức đỏ lên, nhìn như đã chịu phải ấm ức gì lớn bằng trời: "Sao chị có thể nghĩ em như vậy, em cũng chỉ lo lắng cho chị..."
"Được rồi."
Mẹ mất kiên nhẫn ngắt lời: "Nếu Y Y đã quyết định chọn rồi, vậy cứ quyết định như thế đi, Tri Ý, con chọn Cố Thanh Hàn."
"Nhưng mà..."
Thẩm Y nhướng mày nói: "Nhưng mà cái gì? Con người Cố Thanh Hàn tốt như vậy, em gái nên vui mừng mới đúng."
Cơ thể Lâm Tri Ý cứng đờ.
Con người Cố Thanh Hàn tốt sao?
Cả Giang Thành này có ai không biết Cố Thanh Hàn là người tàn phế?
Chẳng những không được nhà họ Cố chào đón mà thể trạng còn yếu ớt nhiều bệnh.
E rằng gả qua đó không bao lâu đã phải làm góa phụ.
Trái lại Lệ Tư Thận lại là quyền quý Giang Thành, một tay che trời.
Trước đó Thẩm Y thích Cố Thanh Hàn như vậy, sao lại đột nhiên chọn Lệ Tư Thận?
Thế nhưng nay mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi.
Lâm Tri Ý thầm cắn môi.
Không sao cả.
Mặc dù không thể gả cho Lệ Tư Thận có quyền có thế nhất, nhưng Lâm Tri Ý biết Cố Thanh Hàn thích cô ta.
Tệ đến đâu đi nữa thì gả cho Cố Thanh Hàn rồi, cô ta cũng là nhị thiếu phu nhân của nhà họ Cố, nhất định sẽ sống tốt hơn Thẩm Y!
Suy cho cùng tuy Lệ Tư Thận là người quyền quý nhất Giang Thành, nhưng tính tình lại tệ nhất.
Trong giới đều đồn rằng trên tay người này đã nhuốm máu, có thể vừa cười vừa ép chết người ta.
Anh mà muốn đối phó ai thì người đó cũng không biết sẽ chết như thế nào.
Thẩm Y nhìn bộ dạng của Lâm Tri Ý, biết rõ trong lòng Lâm Tri Ý đang nghĩ gì.
Cô cười lạnh một tiếng.
Lâm Tri Ý tưởng rằng gả cho Cố Thanh Hàn là có thể sống những ngày tháng tốt đẹp sao?
Đừng có đùa.
Gả cho Cố Thanh Hàn thì chỉ sẽ càng thê thảm hơn thôi!