Cô xoay người lại, đúng lúc đang định gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính, thì bên trong vang lên cuộc đối thoại có liên quan tới cô.
"... Lục phu nhân đó đúng là đáng thương, thành tử cung đã mỏng thành ra thế này rồi, như thế chẳng phải đang hành hạ cơ thể của mình hay sao..."
"Đáng thương gì chứ? Cô không biết chồng cô ấy không muốn có con à? Cho dù cô ấy có hành hạ bản thân thêm cả trăm lần thì cũng là uổng công vô ích thôi... "
Lâm Kiến Sơ nghe như sét đánh bên tai, cánh tay đang đưa ra cứng đờ ngay giữa không trung.
Lục Chiêu Dã... không muốn cô mang thai sao?
...
Cô thất thần trở về nhà, cuộn mình trên giường, ánh nắng đầu hạ ấm áp nhưng cô lại lạnh tới run rẩy cả người.
Nệm giường đột nhiên lún xuống, mùi rượu nồng nặc xen lẫn mùi nước hoa nam giới ập tới.
Lục Chiêu Dã ôm cô từ phía sau, bàn tay nóng bỏng trượt vào lớp áo ngủ bằng lụa của cô một cách thành thạo.
"Nhớ anh không?"
Đầu ngón tay anh ta có thể khiến nơi sâu thẳm trong cơ thể cô run lên một cách dễ dàng, nhưng trái tim cô lại lạnh dần đi từng chút một.
Người đàn ông này, rõ ràng biết hôm nay cô tới bệnh viện để lấy kết quả kiểm tra, nhưng ngay cả hỏi cũng chẳng buồn hỏi.
"Lại... không mang thai được." Cô nói với giọng khàn khàn.
Bàn tay của Lục Chiêu Dã, rõ ràng đã khựng lại một lát.
Sau khi im lặng một lúc, anh ta trả lời cô bằng giọng bình thản, không nghe ra được chút cảm xúc nào.
"Biết rồi, em vất vả quá."
"Anh cần phải đi công tác hai tháng, em hãy chăm sóc lại cơ thể, bảo dì giúp việc hầm chút canh cho em uống."
Sau đó, một nụ hôn được đặt xuống, quấn quýt hút mút, mang theo chút bá đạo và nóng bỏng sau khi say rượu.
Lâm Kiến Sơ không muốn nhưng chẳng thể chống lại được, đành để mặc cho anh ta muốn làm gì thì làm.
Anh ta rất dịu dàng, chưa bao giờ khiến cô bị đau.
Sau đó, anh ta bế cô vào phòng tắm, tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho cô và bế cô trở lại giường, sau đó ôm cô chìm vào giấc ngủ.
Mọi thứ đều giống hệt như vô số những buổi đêm ngày trước, vô cùng thân mật, cực kỳ dịu dàng.
Nhìn vào hai người họ, trông giống như một đôi vợ chồng hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Tiếng thở của người bên cạnh dần trở nên đều đặn, nhưng Lâm Kiến Sơ lại hoàn toàn không hề buồn ngủ.
Ánh mắt cô bất giác nhìn về phía chiếc cặp tài liệu mà khi nãy Lục Chiêu Dã đã tiện tay ném lên ghế sofa.
Kết hôn bảy năm, cô chưa bao giờ lật xem đồ đạc của anh ta, đây là sự tự giác mà một người với tư cách là Lục phu nhân nên có.
Nhưng lúc này, Lâm Kiến Sơ nhìn vào gương mặt đang say ngủ của Lục Chiêu Dã, và quay đầu bước xuống giường.
Vài phút sau.
Bên dưới những xấp tài liệu khẩn, cô chạm phải một vỉ thuốc màu trắng.
Không ngờ... lại là thuốc tránh thai!
Lâm Kiến Sơ nhìn vào với ánh mắt sững sờ.
Vì để chuẩn bị cho việc mang thai, cô chưa từng uống thuốc này, chỉ thỉnh thoảng nghe qua từ chỗ của bạn bè.
Khi đó cô còn bị trêu chọc, nói rằng tình cảm giữa cô và Lục Chiêu Dã tốt như thế, e rằng cả đời này cũng chẳng cần dùng tới thứ này.
Và rồi thực tế lại đắng lòng, dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lúc còn ở bệnh viện, nhưng cô vẫn cảm thấy trái tim giống như bức tường lọt gió.
Một người đàn ông đang chuẩn bị có con, mà lại mang theo thuốc tránh thai bên mình, như vậy nghĩa là gì?
Ngoại tình ư?
Hay là...
Lâm Kiến Sơ lập tức nhớ ngay tới món canh mà Lục Chiêu Dã thường xuyên căn dặn dì giúp việc hầm cho cô.
Cô chỉ cảm thấy ngay trong khoảnh khắc đó, toàn thân cô đã trở nên lạnh giá.
Bàn tay run rẩy, một bức ảnh rơi ra từ ngăn trong của chiếc cặp tài liệu.
Viền ảnh đã bạc màu, trông giống như thường xuyên được ai đó cầm lên vuốt ve.
Trong ảnh, thiếu niên với gương mặt rạng rỡ, ánh mắt đầy âu yếm, bên cạnh có một cô gái dựa vào vai anh ta đầy thân mật...
"Em đang làm gì vậy?"
Lục Chiêu Dã bước xuống giường, đưa tay ra giật lấy tấm ảnh, ánh mắt sắc lạnh.
"Em điều tra anh ư? Lâm Kiến Sơ, từ khi nào em lại trở nên không hiểu chuyện như vậy hả? "
Lâm Kiến Sơ giống như nghe thấy chuyện cười lớn tày trời nào đó, cười tới mức sắp chảy cả nước mắt, cười tới mức lục phủ ngũ tạng đều đau nhói như bị vò xé.
"Em không hiểu chuyện ư? Bao năm qua, em chính là bởi vì, quá 'hiểu chuyện' rồi..."
Cô cười mãi, cười mãi, đột nhiên cảm thấy đau quặn ở bụng dưới.
Trước khi chìm vào trong bóng tối, hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy, chính là gương mặt kinh hoàng của của Lục Chiêu Dã...
...
"Khụ... khụ khụ khụ..."
Lâm Kiến Sơ bừng tỉnh, cảm giác đau đớn tới xé lòng khi nãy còn chưa tan hết, mùi khói nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi, khiến cô bị sặc tới mức ho dữ dội.
"Cháy rồi! Mau chạy đi!"
"Cứu với!..."
Bên cạnh là tiếng hô hoán hỗn loạn, Lâm Kiến Sơ cố gắng chống tay ngồi dậy, bàng hoàng đưa mắt nhìn khắp xung quanh.
Trên bàn la liệt những chai rượu bị ngã đổ, ánh đèn pha đầy màu sắc sáng nhấp nháy xuyên qua làn khói dày đặc...
Đột nhiên, ánh mắt Lâm Kiến Sơ dừng lại trên chiếc ghế sofa cách đấy không xa.
Một bóng dáng quen thuộc đang nằm ngã ở đó, say tới bất tỉnh nhân sự.
Không ngờ lại là Bạch Ngu!
Cô ta chẳng phải đã sớm... chết trong trận hỏa hoạn của bảy năm trước rồi sao?
Lâm Kiến Sơ giống như ý thức được điều gì đó, vội vàng cầm điện thoại trên bàn lên xem thời gian.
[22:50, ngày 18 tháng 5 năm 2026】
Hơi thở của Lâm Kiến Sơ phút chốc như ngưng lại.
Không ngờ cô đã quay trở về bảy năm trước, vào cái đêm mà Bạch Ngu bị thiêu chết trong biển lửa!
Cô như thế là... đã được tái sinh rồi ư?
Ngọn lửa cháy càng lúc càng dữ dội, cô thử cố gắng di chuyển về phía cửa nhưng phát hiện mắt cá chân đã bị trật, chỉ cần cử động, là cảm thấy đau đớn tận xương tủy.
"Rầm...!"
Một tiếng động cực lớn vang lên, cánh cửa phòng riêng bị ai đó đá mạnh từ bên ngoài.
Làn khói dày đặc cuộn lên, mang theo một bóng dáng cao lớn xông thẳng vào.
Gương mặt người đàn ông của kiếp trước hòa vào làm một với người trước mặt, Lâm Kiến Sơ đưa tay về phía anh ta gần như theo bản năng.
"Lục Chiêu Dã..." cứu em.
Đây là Lục Chiêu Dã của bảy năm trước, đường nét gương mặt vẫn còn vương nét trẻ trung nhưng đã thấp thoáng vẻ sắc sảo và điềm tĩnh của sau này.
"Đừng sợ, anh đưa em ra ngoài."
Giọng nói gấp gáp và quen thuộc, mang theo nhuệ khí vẫn chưa bị thời gian bào mòn của tuổi trẻ.
Cô tưởng rằng, anh ta sẽ như kiếp trước, hoàn toàn không chút do dự mà lao tới ôm chặt cô vào lòng, dùng giọng trầm ấm khiến người ta an tâm để nói với cô rằng: "Đừng sợ, có anh ở đây."
Thế nhưng...
Khi ánh mắt Lục Chiêu Dã tiếp xúc với cô, thì chỉ dừng lại một khoảnh khắc.
Chỉ duy nhất một giây.
Anh ta bèn hoàn toàn không chút do dự mà bước nhanh qua người cô, lao thẳng tới chỗ của Bạch Ngu, bế ngang cô ta lên.
Khi đi ngang qua người cô, anh ta thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn cô một cái, mà chỉ vội vàng ném lại một câu.
"Đi theo!"
Sau đó bèn bế Bạch Ngu trên tay, xông thẳng ra ngoài mà không ngoảnh đầu lại.
Bàn tay đang đưa ra của Lâm Kiến Sơ khựng lại giữa không trung.
Trái tim, như đang chết lặng từng chút một.
Mắc cá chân cô, đã bị thương.
Không thể chạy được.
Lục Chiêu Dã để cô ở lại, là muốn cô... chết thay cho Bạch Ngu hay sao?