Mẹ Tạ nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô thì ghét bỏ lùi lại một bước, mắng: "Nửa đêm nửa hôm không ở nhà lại chạy ra ngoài lăng nhăng! Nếu không phải lão phu nhân nhân từ, loại hàng như cô cũng xứng gả vào nhà họ Tạ? Kết hôn gần hai năm mà đến một quả trứng cũng không đẻ được! Cô lấy oán báo ân như thế đấy à?"
Nam Vãn Tinh đã sớm quen với những lời mỉa mai châm chọc của mẹ Tạ, cầm lấy khăn tắm bên cạnh sofa lau tóc, sau đó hờ hững đáp: "Kết hôn mười tám tháng, có đến một năm rưỡi Tạ Cẩn Hoài không về nhà, con không có kỹ năng tự mình mang thai."
Mẹ Tạ hừ lạnh, "Bây giờ cô gọi Cẩn Hoài về đây cho tôi, cô làm vợ thì phải biết lấy lòng chồng mình, điều đó chẳng có gì sai cả!"
Nam Vãn Tinh không muốn đôi co với mẹ Tạ, lẳng lặng lướt điện thoại. Trong hai năm kết hôn, cô đã chịu đựng quá đủ những lời cay nghiệt của mẹ Tạ rồi.
Tiếng lải nhải của mẹ Tạ vẫn còn văng vẳng bên tai, ngón tay đang lướt màn hình của Nam Vãn Tinh chợt khựng lại.
Lục Sơ Ly vừa đăng Khoảnh khắc bạn bè mới: "Cơn mưa bão đến thật bất ngờ, may mà luôn có một người xuất hiện vào đúng lúc tôi cần nhất."
Góc ảnh chụp thấp thoáng chiếc Rolls-Royce Silver Ghost màu đen, Nam Vãn Tinh lập tức nhận ra đó là xe của Tạ Cẩn Hoài, chiếc xe duy nhất trên cả nước.
Bố của Lục Sơ Ly đã chết trong một vụ nổ để cứu Tạ Cẩn Hoài, từ đó về sau, nhà họ Tạ đối xử với Lục Sơ Ly như ngọc quý trong tay.
Cô ta và Tạ Cẩn Hoài là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, giữa hai người luôn tồn tại một mối quan hệ mập mờ khó giải thích.
Trong lòng Nam Vãn Tinh nghẹn đắng, quay sang nói với mẹ Tạ: "Nếu mẹ muốn có cháu, bảo Lục Sơ Ly sinh cho mẹ đi."
"Cô nói điên nói khùng cái gì đấy! Nếu không phải bà cụ ép buộc yêu cầu cô và Cẩn Hoài kết hôn, cô còn lâu mới có cơ hội!" Mẹ Tạ giận dữ, tiện tay cầm bình hoa bằng sứ bên cạnh ném về phía Nam Vãn Tinh.
Nam Vãn Tinh tránh không kịp, bình hoa đập trúng đầu cô rồi rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Cơn đau khiến nước mắt cô chực trào ra, cũng may bình hoa có kích thước nhỏ nên không làm cô bị rách da chảy máu. Nếu trong ngày sinh nhật mà bị hủy dung thì đúng là quá thảm hại.
Mẹ Tạ nhìn Nam Vãn Tinh, lạnh lùng nói: "Thay vì ở đây cãi bướng với tôi, chi bằng hãy học cách làm sao để níu giữ trái tim chồng mình đi!"
Dứt lời, bà ta hừ lạnh rồi quay người rời đi.
Cho đến khi tiếng sập cửa vang lên thật mạnh, Nam Vãn Tinh mới hoàn hồn.
Cô quay về phòng khách, căn phòng trống trải càng làm tôn lên sự cô độc của cô.
Sinh nhật năm ngoái, khi đó hai người vừa mới kết hôn không lâu.
Tạ Cẩn Hoài đã tổ chức cho cô một party linh đình, rồi ôm hôn cô giữa buổi tiệc, ánh mắt nhìn cô đầy thâm tình. Anh đã trao cho cô một tình yêu nồng nhiệt và công khai, tựa như ngọn lửa rực cháy.
Ánh mắt không biết nói dối, Nam Vãn Tinh dám chắc khoảnh khắc đó trong lòng Tạ Cẩn Hoài có cô.
Chính vì vậy cô đã lún sâu vào, đã yêu anh, thầm cảm thấy may mắn vì trong cuộc hôn nhân hợp đồng này mình vẫn có thể tìm thấy tình yêu.
Chỉ là tình yêu này đến nhanh mà đi cũng vội, cuối cùng người đứng lại ở chốn cũ chỉ có mình cô.
Điện thoại reo lên, Nam Vãn Tinh thấy số lạ nên theo bản năng nhấn tắt máy, không ngờ đối phương lại gọi lại lần nữa.
Cô nhấc máy, đầu dây bên kia vội vã hỏi: "Alo, xin hỏi đây có phải số của vợ anh Tạ không? Chúng tôi là Bệnh viện Hạng 2, anh Tạ vừa gặp tai nạn giao thông nhập viện..."
Nghĩ đến Khoảnh khắc bạn bè của Lục Sơ Ly, Nam Vãn Tinh cắt ngang lời bác sĩ, từ chối thẳng thừng: "Xin chào, tôi không rảnh. Các anh hãy liên hệ với bạn gái của anh ta đi."
Nếu Lục Sơ Ly đã hưởng thụ sự quan tâm của Tạ Cẩn Hoài thì nên thực hiện nghĩa vụ chăm sóc anh.
Giọng bác sĩ trở nên nghiêm túc hơn: "Không được, anh Tạ đang bị xuất huyết nặng, có thể nguy hiểm đến tính mạng, người thân trực hệ bắt buộc phải có mặt để ký vào cam kết phẫu thuật."
Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai Nam Vãn Tinh, trái tim cô cũng thắt lại, vội đáp: "Tôi biết rồi, tôi tới ngay."
Cô hận anh, oán trách anh, nhưng chưa từng muốn anh chết.
Tạ Cẩn Hoài đúng là hạng người chẳng ra gì, nhưng tội không đáng chết.
...
Nam Vãn Tinh chưa kịp thay quần áo đã lao đến bệnh viện, bộ đồ ướt đẫm bị ủ cho đến khi khô một nửa, nhăn nhúm dính chặt vào người, trông còn thê thảm hơn cả bệnh nhân.
"Chào cô, cho hỏi Tạ Cẩn Hoài gặp tai nạn vừa được đưa tới đang ở đâu..." Cô vội vàng kéo một y tá lại hỏi.
Không đợi y tá trả lời, giây tiếp theo, ánh mắt cô vượt qua vai người y tá, nhìn thẳng về phía hành lang cách đó không xa, câu nói chưa dứt bỗng cứng đờ nơi đầu môi, cả người cô sững sờ tại chỗ.
Tạ Cẩn Hoài đang ngồi trên băng ghế dài của bệnh viện, Lục Sơ Ly ngồi xôm bên cạnh anh, nắm lấy bàn tay anh áp sát vào mặt mình.