Gọi lại vào số điện thoại của Lục Diên Chi một lần nữa, vẫn là âm thanh máy móc lạnh lẽo.
Tống Khinh Ngữ cúi đầu, một thông báo vừa khéo nhảy lên từ trong điện thoại.
... CEO Lục thị, Lục Diên Chi đích thân đến sân bay đón bạn gái về nước đầy phô trương, hai người đầy ngọt ngào xuất hiện cùng nhau, vô cùng ân ái.
Nhấn mở ra, một bức ảnh hiện ra.
Người đàn ông mặc bộ vest đen, cao lớn quý phái, cho dù chỉ chụp được góc nghiêng, đường nét khuôn mặt ưu tú cũng đủ để điên đảo chúng sinh.
Nhất là sự dịu dàng toát ra từ ánh mắt và đôi mày.
Tống Khinh Ngữ chua chát nhếch môi.
Một Lục Diên Chi dịu dàng đến vậy, cô lại chưa từng được thấy.
Quả không hổ là bạch nguyệt quang khiến Lục Diên Chi ngày nhớ đêm mong.
Một cuộc điện thoại đã có thể khiến anh vứt bỏ chuyện quan trọng như đăng ký kết hôn.
Một tin nhắn nhảy ra.
[Cô xem tin trên mạng rồi chứ, biết điều thì mau chóng rời xa anh Diên Chi đi.]
Tên ghi chú: Lâm Thấm Tuyết.
Bạch nguyệt quang của Lục Diên Chi.
Tống Khinh Ngữ lướt lên trên chút đã nhìn thấy phiếu khám thai mà Lâm Thấm Tuyết gửi cho cô vài ngày trước.
Thai 8 tuần lại thêm
Cột người mẹ viết tên Lâm Thấm Tuyết.
Còn người bố lại là Lục Diên Chi.
Lúc nhìn thấy phiếu khám, cô không hề bất ngờ chút nào.
Mỗi năm Lục Diên Chi đều dành ra nửa thời gian bay sang nước F nơi Lâm Thấm Tuyết sống.
Bao nhiêu năm như vậy, nếu Lâm Thấm Tuyết vẫn chưa mang thai, cô còn phải nghi ngờ phương diện kia của Lục Diên Chi có phải là có vấn đề rồi không.
Cô không hề đề nghị chia tay, mà lại đề nghị kết hôn.
Có lẽ là do không cam lòng đi.
Năm cô mười tám tuổi, ở cổng trường đại học, ngay cái nhìn đầu tiên thấy Lục Diên Chi thì đã yêu anh đến mức không thể dứt ra được.
Tất cả mọi người đều nói Lục Diên Chi là thái tử gia của Lục thị, là đóa hoa trên núi cao không thể tùy ý mạo phạm.
Nhưng cô lại cứ không tin vào tà thuyết, đầy nhiệt huyết lao về phía Lục Diên Chi hệt như thiêu thân lao vào lửa.
Năm thứ ba theo đuổi Lục Diên Chi, cuối cùng cô cũng thành công.
Cô lại không thể vui nổi.
Bởi vì ngay sau khi tỏ tình thành công, Lục Diên Chi đã nhận được điện thoại của Lâm Thấm Tuyết.
Bỏ lại cô một mình giữa cơn gió lạnh.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, cô mới biết, Lục Diên Chi có một bạch nguyệt quang.
Thở ra một hơi, Tống Khinh Ngữ lại lần nữa mở chức năng gọi điện.
Chỉ là lần này không phải là gọi cho Lục Diên Chi, mà là...
Gọi về nhà.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, không đợi người phụ nữ ở đầu dây bên kia nói gì, Tống Khinh Ngữ đã cất lời với giọng điệu nhạt nhẽo: "Con đồng ý về nhà liên hôn."
Đầu dây bên kia là mẹ của Tống Khinh Ngữ, Trương Lan, cuối cùng cũng nghe thấy con gái hồi tâm chuyển ý thì vô cùng kinh ngạc: "Cuối cùng con cũng nghĩ thông suốt rồi sao?"
Tống Khinh Ngữ không mảy may do dự: "Vâng."
Mẹ Tống: "Khi nào thì về?"
"Ngày 20."
Nói xong, Tống Khinh Ngữ liền cúp điện thoại, lên xe về nhà.
Dọc đường đi, cô mặc cho nỗi đau nơi lồng ngực lan tràn.
Dù sao thì đây cũng là lần cuối cùng rồi.
Về đến nhà, Tống Khinh Ngữ thực sự đã quá mệt mỏi, tắm rửa xong liền nằm lên giường.
Thực ra cô hoàn toàn có thể cứ vậy mà bỏ đi.
Nhưng bảy năm qua, cô và Lục Diên Chi đã ràng buộc quá sâu rồi.
Vẫn còn nửa tháng, cô phải tranh thủ từng giây từng phút để thu xếp, cắt đứt với Lục Diên Chi.
Trong đêm.
Tống Khinh Ngữ đang chìm trong giấc ngủ cảm thấy phần giường bên cạnh lún xuống, ngay sau đó bị ôm trọn vào một vòng tay lạnh lẽo.
Không vui nhíu mày lại, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông: "Xin lỗi."
Tống Khinh Ngữ trong bóng tối nhắm nghiền mắt, hàng mi dài khẽ run lên.
"Sáng mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?"
Giây tiếp theo.
Điện thoại bên giường sáng lên.
Vòng tay lạnh lẽo rời đi, ngay sau đó là lời an ủi dịu dàng của Lục Diên Chi: "Đừng khóc, anh qua đó ngay đây..."
Tống Khinh Ngữ nghe tiếng mặc quần áo ở phía sau, khẽ cười trong bóng tối.
Ngay sau đó, cô bật đèn đầu giường, nói với Lục Diên Chi đang đi đến cửa: "Diên Chi, đừng đi..."
Lục Diên Chi không hề dừng lại.
Anh xoay người mở cửa, sải bước dài rời đi.
Nghe tiếng bước chân, Tống Khinh Ngữ nhếch khóe môi, cười mãi cười mãi, một giọt nước mắt lại từ khóe mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Ngày hôm sau, Tống Khinh Ngữ thức dậy, trong nhà có thêm một người.
Trợ lý của Lục Diên Chi, Thẩm Chu.
"Cô Tống, đây là quà mà Lục tổng tặng cho cô."
Thẩm Chu chỉ vào một hàng trang sức đá quý trên bàn nói.
Điều khiến anh ấy bất ngờ là phản ứng của Tống Khinh Ngữ chỉ lạnh nhạt: "Ừ."
Đáy mắt Thẩm Chu lóe lên sự kinh ngạc.
Mỗi lần Lục Diên Chi tặng quà, Tống Khinh Ngữ đều mừng như điên.
Phản ứng lạnh nhạt như vậy, vẫn là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy.
"Vậy tôi xin phép đi trước."
Thẩm Chu rất có đạo đức nghề nghiệp, không tò mò nguyên nhân liền rời đi.
Tống Khinh Ngữ nhìn những viên đá quý lấp lánh ánh sáng trên bàn, không hề có chút gợn sóng nào.
Những thứ này, chắc chắn đều là do Thẩm Chu chọn.
Mỗi lần Lục Diên Chi xin lỗi đều không có thành ý như vậy.
May mà cô đã không còn trông chờ nữa.
Không có trông chờ thì cũng sẽ không thấy đau lòng.
Ting...
Một tin nhắn nhảy ra.
Lâm Thấm Tuyết: [Quà anh Diên Chi tặng cô đã nhận được rồi chứ, cô phải cảm ơn tôi đàng hoàng đấy, nếu không phải do tôi khuyên anh Diên Chi tặng quà xin lỗi cô, anh Diên Chi còn không muốn đâu!]
Tống Khinh Ngữ siết chặt điện thoại.
Sở dĩ cô không chặn Lâm Thấm Tuyết là định đợi sau khi cô rời khỏi Thành phố A sẽ đóng gói toàn bộ những lời lẽ này gửi cho Lục Diên Chi.
Để Lục Diên Chi nhìn cho thật kỹ, Lâm Thấm Tuyết trong sạch thuần khiết trong mắt anh, rốt cuộc kinh tởm đến mức nào ở sau lưng.
Hít sâu một hơi, cô đưa mắt nhìn quanh căn biệt thự.
Căn biệt thự này là của Lục Diên Chi, đồ đạc của Tống Khinh Ngữ ở bên này không nhiều, cô lại không vội thu dọn.
Chủ yếu là căn nhà của cô.
Lúc trước yêu Lục Diên Chi yêu đầy cuồng nhiệt, cô cứ ngỡ bản thân sẽ ổn định cuộc sống ở Thành phố A nơi mà Lục Diên Chi sống.
Bèn mua sắm đồ đạc chẳng chút e dè.
Những đồ điện đó thì không sao, có thể bán đi.
Điều Tống Khinh Ngữ không nỡ là đồ cổ trong biệt thự.
Nhưng trước khi về nhà, cô phải đi đến bệnh viện một chuyến.
Vài ngày trước, dạ dày cô không thoải mái, ăn gì nôn nấy, vì để đăng ký kết hôn, cô đã hoãn lại thời gian kiểm tra.
Lái xe đến bệnh viện.
Tống Khinh Ngữ còn chưa xuống xe thì đã nhìn thấy trước cửa bệnh viện bị vây kín như bưng, còn có người đang hét lớn: "Ra rồi! Ra rồi! Lục tổng và bạn gái của anh ấy ra rồi!"
Hàng lông mi dài của Tống Khinh Ngữ khẽ run lên, ánh mắt dừng lại trên người Lục Diên Chi đang che chở cho Lâm Thấm Tuyết xông ra khỏi vòng vây dưới ánh đèn chớp nhoáng.
Lần trước chỉ là ảnh chụp.
Lần này là phát sóng trực tiếp ngay tại hiện trường.
Cô có thể nhìn thấy rõ ràng sự căng thẳng và đe dọa trong ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của Lục Diên Chi.
"Không muốn chết thì cút!"
Trên người người đàn ông lộ ra sự thù địch.
Khí chất trời sinh của kẻ bề trên khiến tất cả những người ở hiện trường đều im như thóc.
Một lúc lâu sau, mới có người to gan hỏi: "Lục tổng, cô gái này là ai của anh vậy?"
Mặc dù bên ngoài đều đang đồn đoán, Lâm Thấm Tuyết là bạn gái của Lục Diên Chi, nhưng rốt cuộc vẫn chưa nhận được sự thừa nhận chính miệng của bản thân anh.
Tất cả mọi người đều đang nhìn Lục Diên Chi.
Bao gồm cả Tống Khinh Ngữ đang ngồi trong xe.
Lục Diên Chi không hề trả lời, những ngón tay thon dài túm chặt lấy cổ của phóng viên.
Đám đông có mặt đều hít một ngụm khí lạnh.
Giữa ban ngày ban mặt!
Lục Diên Chi điên rồi đấy sao?
Còn vì một người phụ nữ?!!!
Hồi lâu sau, cuối cùng Lục Diên Chi cũng buông phóng viên mặt mày trắng bệch kia ra, ánh mắt lạnh lùng quét về phía những người khác.
"Nếu các người đã tò mò như vậy, vậy tôi sẽ cho các người biết mối quan hệ của chúng tôi."
"Nhưng... chỉ duy nhất một lần này, không có lần sau!"
Trước cửa bệnh viện, trong phút chốc đã yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tất cả mọi người đều vô cùng hoảng sợ.
Trong không khí, chỉ có giọng nói từ tính của Lục Diên Chi đang vang vọng.
"Cô ấy là người mà Lục Diên Chi tôi muốn che chở!"
"Nếu sau này các người còn to gan vây bắt chặn đường cô ấy nữa thì hãy nghĩ cho kỹ hậu quả đi!"
Lâm Thấm Tuyết đúng lúc e thẹn ngẩng đầu, yếu đuối mong manh mà lại nhìn Lục Diên Chi với vẻ mặt sùng bái.
Những phóng viên khác nhìn thấy cảnh tượng này, còn có gì mà không hiểu nữa chứ.
Tống Khinh Ngữ ngồi trong xe, đột nhiên không còn tâm trí khám bệnh nữa, đạp chân ga, lái xe về biệt thự của mình.