Tải ứng dụng Hot/Phổ biến
Trang Chủ / Đô Thị Đương Đại / Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy
Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

5.0
64 Chương
3 Duyệt
Đọc ngay

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Mục lục

Chương 1 Làm cô đau à

Lâm Trừng rời khỏi Thành phố Kinh mười năm, không ngờ ngày trở về lại tình cờ gặp lại tình đầu.

Dạo gần đây ngực cô thường xuyên bị đau, vì không yên tâm nên cô đến bệnh viện kiểm tra. Chẳng ngờ khám được một nửa, bác sĩ bỏ lại một câu "Hơi rắc rối, tôi đi tìm chủ nhiệm qua giúp một tay", rồi rời đi.

Lâm Trừng ngồi bên giường bệnh, chân tay lúng túng không biết làm sao.

Khoảnh khắc cửa phòng khám bị đẩy ra lần nữa, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, cô sững sờ tại chỗ.

"Triệu chứng này kéo dài bao lâu rồi?"

Giọng nói trầm thấp truyền vào tai Lâm Trừng khiến cả người cô khẽ rùng mình.

Người đàn ông đeo khẩu trang che kín nửa mặt, đôi mắt đen sâu thẳm dưới gọng kính không viền đang nhìn cô chằm chằm.

"Ba... tháng." Lâm Trừng vội vàng né tránh ánh mắt, hai tay lo lắng nắm chặt gấu váy.

Bây giờ cô chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Mới về Thành phố Kinh được hai tháng, vậy mà lại đụng mặt Cố Kỳ Sâm.

Lúc này đầu óc cô trống rỗng, không biết phải phản ứng thế nào cho đúng.

"Nằm xuống, vén áo lên." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông lại vang lên.

Lâm Trừng ngẩng đầu, một lần nữa chạm mắt với anh, nhịp thở của cô trở nên hỗn loạn.

Cố Kỳ Sâm thấy cô mãi không cử động, giọng điệu có phần thiếu kiên nhẫn: "Có vấn đề gì sao?"

"Không, xin lỗi." Lâm Trừng hít một hơi thật sâu, nằm xuống giường bệnh và nhắm nghiền mắt lại.

Thời gian sau đó dài như thể cả một thế kỷ, đầu óc Lâm Trừng rối bời, trên chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi.

"Làm cô đau à?"

Lâm Trừng lắc đầu: "Không..."

Lại không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng "Xong rồi, kéo áo xuống đi."

Ngay sau đó là tiếng Cố Kỳ Sâm đứng dậy, mãi đến khi tiếng bước chân biến mất, Lâm Trừng mới dám mở mắt.

Cô nhanh nhẹn mặc lại quần áo, ngồi thẫn thờ trên giường một lát rồi mới bước đến trước bàn làm việc.

Dáng lưng Cố Kỳ Sâm thẳng tắp, đang nhập bệnh án vào máy tính.

Những ngón tay thuôn dài của anh gần như không có gì thay đổi, vẫn giống như thời đi học, là đôi bàn tay mà giáo viên dạy piano nào nhìn thấy cũng phải hết lời khen ngợi.

Tiếc là anh không chơi piano mà kéo vĩ cầm. Cả trong lẫn ngoài trường đều là fan cuồng của anh, thậm chí ở thành phố lân cận cũng có người hâm mộ nhiệt thành.

Vậy mà năm đó anh lại chọn đúng một cô nàng béo đầy tàn nhang chẳng hề cuồng mình để yêu đương qua mạng.

"Tình trạng này xuất hiện bao lâu rồi?" Cố Kỳ Sâm liếc nhìn cô.

Lâm Trừng ngồi ngay ngắn, nuốt nước miếng: "Khoảng hai mươi ngày."

Cô tin chắc Cố Kỳ Sâm không nhận ra mình.

Cô sớm đã không còn là cô nàng béo Lâm Thư Nhan với khuôn mặt đầy tàn nhang ngày nào nữa.

Cô không chỉ đổi tên mà còn giảm cân thành công, xóa sạch những nốt tàn nhang di truyền trên mặt. Ngay cả mẹ ruột cũng suýt không nhận ra, huống chi là một Cố Kỳ Sâm đã mười năm không gặp.

Nghĩ vậy, Lâm Trừng bĩnh tĩnh hơn nhiều.

Cố Kỳ Sâm vẻ mặt lạnh lùng: "Thường ngày có thức khuya không?"

"Ngủ lúc mười hai giờ có tính là thức khuya không ạ?" Lâm Trừng cẩn thận trả lời.

Cố Kỳ Sâm khẽ nhíu mày: "Sau này cố gắng nghỉ ngơi trước mười một giờ đêm."

Lâm Trừng đáp vâng một tiếng, giống như đang trả lời tin nhắn của lãnh đạo.

Cố Kỳ Sâm lại hỏi: "Kết hôn chưa?"

"Chưa."

"Đã sinh con chưa?"

"Chưa."

Lòng bàn tay Lâm Trừng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cố Kỳ Sâm tiếp tục nói một cách bài bản: "U xơ tuyến vú lành tính, xuất hiện tình trạng căng đau là bình thường. Tuy nhiên cô cần chú ý thói quen sinh hoạt để tránh phát triển thành u tuyến vú ác tính."

"Khối u sẽ biến thành ung thư sao?" Lâm Trừng đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Cố Kỳ Sâm nhìn người phụ nữ trước mặt. Cô ăn mặc rất giản dị, còn trẻ, sắc mặt hơi trắng bệch, có lẽ đã bị lời anh nói dọa sợ.

"Cô không cần quá lo lắng, từ hôm nay hãy duy trì chế độ sinh hoạt điều độ và định kỳ đến tái khám."

"Vâng Cố..." Lâm Trừng theo bản năng định gọi tên Cố Kỳ Sâm nhưng may mà kịp dừng lại.

"Bác sĩ Cố, cảm ơn anh."

Cố Kỳ Sâm xé tờ bệnh án vừa in xong, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Lâm Trừng: "Lần sau đến cứ trực tiếp đăng ký số của tôi là được."

Lâm Trừng mím môi: "Tôi có thể tìm bác sĩ khác được không?"

Khi nói chuyện cô luôn cúi đầu, trong đầu chỉ có duy nhất ý nghĩ chạy trốn.

Cố Kỳ Sâm ngẩn người một lát: "Có thể."

"Cảm ơn." Lâm Trừng ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, cầm lấy tờ bệnh án trên bàn rồi bước nhanh rời đi.

Cố Kỳ Sâm nhìn theo bóng lưng đối phương, đôi mày hơi nhíu lại.

Y tá bên cạnh không nhịn được nhắc nhở: "Bác sĩ Cố, anh cứ tiếp tục thế này là sẽ bị khiếu nại đấy."

Một bác sĩ khác trêu chọc: "Bác sĩ Cố chẳng sợ đâu, anh ấy là danh y mà, người xếp hàng chờ anh ấy khám bệnh dài từ đây đến tận Nam bán cầu luôn."

Bệnh nhân của Cố Kỳ Sâm rất đông, bận rộn đến tận một giờ chiều anh mới rảnh để ăn cơm tại nhà ăn bác sĩ.

"Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi." Một người đàn ông mặc vest đen bưng khay cơm đi tới, ngồi xuống đối diện Cố Kỳ Sâm.

Cố Kỳ Sâm liếc người đàn ông một cái: "Thư ký của viện trưởng mà cũng ăn cơm muộn thế này sao?"

Tống Hạo: "Hôm nay tôi gặp Lý Kế Nghiệp, bạn học cấp ba của chúng ta, cậu ấy sắp kết hôn với cô gái lớp bên cạnh rồi, thiệp mời cũng gửi tới rồi, còn dặn tôi nhất định phải thông báo cho cậu tham gia."

Những năm qua Cố Kỳ Sâm đúng là đã tham gia không ít đám cưới của bạn học, dù sao cũng đã hai mươi tám tuổi, không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc lập gia đình rồi.

"Bạn gái cậu ấy cùng đội hợp xướng với các cậu đấy, mà đội hợp xướng của các cậu chẳng phải còn một cô gái nữa sao?" Tống Hạo sợ Cố Kỳ Sâm không nhớ ra là ai nên bồi thêm một câu: "Chính là Bánh Vừng đó."

"Mấy năm nay chẳng ai có thông tin liên lạc của cô ấy, họp lớp không lộ diện, bạn cũ kết hôn cũng không xuất hiện, hoàn toàn biến mất rồi."

"Cậu nói xem có phải vì cô ấy tự ti do mọi người gọi là Bánh Vừng nên mới trốn biệt tăm không. Thực ra có tàn nhang cũng đáng yêu mà, chỉ là hơi nhiều quá thôi..."

Cố Kỳ Sâm không đáp lời, động tác ăn cơm hơi khựng lại.

Bánh Vừng, Lâm Thư Nhan, người phụ nữ đã biến mất suốt mười năm không một lời từ biệt.

Tiếp tục đọc
img Xem thêm bình luận trên Ứng dụng
Bab 39 Có hẹn
05/02/2026
MoboReader
Tải ứng dụng
icon APP STORE
icon GOOGLE PLAY