"Xin lỗi cô Tô, đứa bé trong bụng cô... vẫn không giữ được."
Ngồi trong phòng làm việc của bác sĩ, Tô Thiên Từ vừa lắng nghe lời thông báo, vừa nhìn vào dòng tin tức vừa hiện lên màn hình điện thoại.
Trên bản tin là hình ảnh một đôi nam nữ cùng nhau bước ra khỏi sân bay.
Cô gái là Ôn Vũ Nhu, ngôi sao nữ đang nổi như cồn của giới giải trí, vừa từ nước ngoài trở về sau ba năm du học.
Người đàn ông là Tổng giám đốc Lăng Bắc Khiêm của Tập đoàn Lăng thị đứng đầu Dung Thành.
Đồng thời, anh cũng chính là bố ruột của đứa bé trong bụng cô, là chồng của cô.
Dưới bản tin, mọi người đều hết lời khen ngợi họ là cặp trai tài gái sắc, trời sinh một cặp, nhưng chẳng ai biết rằng Lăng Bắc Khiêm thực chất đã bí mật kết hôn từ ba năm trước.
Tô Thiên Từ nhấn nút khóa màn hình điện thoại, ngước mắt nhìn bác sĩ: "Đứa bé... thực sự không còn nữa sao?"
Bác sĩ lắc đầu, nhìn Tô Thiên Từ bằng ánh mắt pha chút thương hại: "Cô Tô, cô nên hiểu rằng bản thân cô đang mắc bệnh nan y, cơ thể vốn không còn khả năng cung cấp chất dinh dưỡng cho đứa trẻ nữa."
Vừa nói, bác sĩ vừa đẩy tờ giấy thông báo chấm dứt thai kỳ đến trước mặt Tô Thiên Từ: "Hiện tại đứa bé trong bụng cô đã là một thai chết, phải nhanh chóng tiến hành phẫu thuật nạo thai, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của cô."
Tô Thiên Từ mở điện thoại ra lần nữa, nhìn cặp đôi đang được cư dân mạng bàn tán sôi nổi kia, khóe môi khẽ nở một nụ cười cay đắng: "Sắp xếp phẫu thuật cho tôi đi."
Cô đã từng khao khát có một đứa con hơn bất cứ ai.
Thế nhưng cô đã dốc hết sức lực rồi mà vẫn chẳng thể giữ con ở lại.
Có lẽ chính đứa trẻ cũng biết rằng sau khi cô mất đi, Lăng Bắc Khiêm sẽ chẳng đối xử tốt với nó, nên mới từ chối đến với thế giới này chăng.
Như vậy cũng tốt, cô có thể ra đi mà không còn chút vướng bận nào.
Nằm trên bàn phẫu thuật, trong lúc bác sĩ hỏi lần thứ N rằng cô có người nhà đi cùng hay không, cô chợt nghe thấy tiếng bàn tán của những y tá nhỏ ngoài cửa…
"Thật ngưỡng mộ Ôn Vũ Nhu quá, bặt vô âm tín suốt ba năm, vừa về nước đã có Tổng giám đốc Tập đoàn Lăng thị che chở."
"Cô không biết sao, Ôn Vũ Nhu là mối tình đầu của Lăng Bắc Khiêm đấy, cô ấy ra nước ngoài ba năm, anh ấy liền chờ đợi suốt ba năm, chung tình cực kỳ luôn!"
"Nhưng trên mạng hình như có tin đồn nói Lăng Bắc Khiêm đã kết hôn rồi mà?"
"Toàn là tin đồn thôi! Lăng Bắc Khiêm yêu Ôn Vũ Nhu như vậy, làm sao có thể cưới một người phụ nữ mà anh ấy không yêu cơ chứ..."
…
Những lời bàn tan đó, mỗi một chữ đều giống như một chiếc gai nhọn đâm mạnh vào tim Tô Thiên Từ.
Cô xót xa nhắm nghiền mắt lại: "Ồn quá."
Bác sĩ mở cửa, mắng lên một tiếng về phía hành lang.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Khi bác sĩ quay vào, Tô Thiên Từ mở mắt, bình thản lên tiếng: "Đừng tiêm thuốc tê."
Cô muốn ngược đãi bản thân, muốn cảm nhận rõ rệt nỗi đau thấu xương khi đứa con bị tách rời khỏi cơ thể mình.
Đây là báo ứng mà cô đáng phải nhận sau năm năm yêu Lăng Bắc Khiêm một cách ngu ngốc.
Ca phẫu thuật kéo dài nửa giờ đồng hồ.
Tô Thiên Từ đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm, cả người như vừa được vớt lên từ dưới nước.
Tình cảm năm năm cô dành cho Lăng Bắc Khiêm cũng dần tan biến khỏi cơ thể cô theo đứa trẻ vừa rời đi kia.
Khi cô ôm bụng, lảo đảo vịn tường bước ra khỏi phòng phẫu thuật, đập vào mắt cô chính là đôi mắt đầy phẫn nộ của Lăng Bắc Khiêm.
Anh lao tới, siết chặt lấy bả vai cô, những đường nét tinh tế trên gương mặt vì tức giận mà trở nên vặn vẹo: "Tô Thiên Từ! Cô lấy tư cách gì mà tự ý phá bỏ con của tôi?"
Tô Thiên Từ mơ màng ngẩng đầu, qua làn mồ hôi đọng trên hàng mi, cô nhìn thấy lờ mờ ở phía sau cách Lăng Bắc Khiêm không đầy năm mét là một cô gái mặc váy trắng.
Là Ôn Vũ Nhu.
Tô Thiên Từ nhếch môi, ý cười đầy vẻ tự giễu: "Xem ra bỏ đứa bé này là điều đúng đắn."
Ngay cả khi Lăng Bắc Khiêm đến tìm cô tính sổ vì chuyện phá thai, anh cũng phải đưa Ôn Vũ Nhu theo, để cô ta tận mắt chứng kiến cô thảm hại đến nhường nào.
Anh chưa từng nghĩ cho cô dù chỉ một chút.
Cô còn gì để luyến tiếc nữa chứ?