Thế là cô nén đau rút chiếc gai ra, chuẩn bị đi treo tấm biển "Hôm nay nghỉ bán".
Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, một người đàn ông cao lớn khôi ngô trong bộ vest phẳng phiu đột ngột đẩy cửa kính bước vào tiệm hoa, khí thế sắc bắn lập tức ập đến trước mặt.
Anh nhìn thẳng về phía cô, ngũ quan tuấn tú lạnh lùng như sương giá, trong ánh mắt đan xen sự chán ghét, căm hận, và cả một chút sát khí như muốn lăng trì cô vậy.
Giản Ngô khẽ nhíu mày, cô không quen biết anh, cũng chưa rõ lai lịch và mục đích của anh.
Nhưng rõ ràng, khách này chẳng lành!
Cô có rất nhiều kẻ thù, mặc dù mỗi lần thực hiện nhiệm vụ đều dùng tên giả và mặt nạ, nhưng cũng không thể đảm bảo 100% thân phận chưa từng bị lộ, trong tổ chức khó tránh khỏi có kẻ phản bội. Vậy nên, nếu có kẻ thù đến truy sát hay bắt cóc cô thì cũng chẳng có gì lạ.
Cơ thể đang trở nên yếu đi cực nhanh, cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể tỏ ra bình tĩnh trên mặt.
"Anh muốn mua hoa sao?"
"Hừ!"
Người đàn ông cười lạnh một tiếng.
Anh chẳng nói chẳng rằng, bế thốc cô lên rồi sải bước ra ngoài.
Giản Ngô theo bản năng vung nắm đấm phản kháng, nhưng những cú đấm mềm nhũn nện lên người anh, lại chết tiệt thay giống hệt như đang làm nũng một cách xấu hổ.
Ngay sau đó, cảnh tượng ngoài cửa tiệm khiến cô vô cùng kinh hãi.
Trên con phố cổ chật hẹp và cũ kỹ, hàng chục chiếc Rolls-Royce đen sang trọng đang đỗ san sát nhau tạo thành một đoàn xe hùng hậu.
Hàng trăm vệ sĩ áo đen bao vây tiệm hoa nhỏ của cô đến mức nội bất xuất ngoại bất nhập.
Người đi đường sớm đã sợ hãi trốn biệt vào các cửa tiệm hai bên đường.
Cảnh tượng này y hệt như những bộ phim truyền hình về các đại lão giới xã hội đen xuất hiện náo loạn đường phố.
Dù Giản Ngô là người từng trải, nhưng nhất thời cũng không thể đoán ra được nhân vật nào ở Lan Thành này lại muốn bắt mình.
Giữa ban ngày ban mặt mà làm ra động tĩnh lớn thế này, thật sự là quá mức ngang ngược và điên rồ!
Người đàn ông thô bạo ném cô vào trong xe.
Ngay sau đó anh cũng lên xe, ngồi xuống bên cạnh cô.
Khi cửa xe đóng lại, không gian nhỏ hẹp càng bị ép chặt đến mức rạn nứt, nghẹt thở bởi khí chất mạnh mẽ và lạnh lẽo của anh.
Giản Ngô cố gắng để bản thân bình tĩnh, âm thầm đưa tay vào túi tìm kiếm điện thoại, muốn phát tín hiệu cầu cứu.
Nhưng vừa mới chạm vào, điện thoại đã bị người đàn ông bên cạnh giật lấy.
Cô nhìn vào gương mặt nghiêng đầy nghiêm nghị và lạnh lùng của anh, "Anh này, ít nhất cũng phải để tôi biết anh là ai, bắt tôi vì mục đích gì… ưm!"
Nửa câu sau bị cô buộc phải nuốt ngược vào trong, vì một bàn tay lớn đầy sức mạnh đã bóp chặt lấy cổ họng cô.
Dường như chỉ cần cô dám không ngoan ngoãn một chút, anh sẽ vặn gãy cổ cô ngay lập tức.
"Tôi không có hứng thú xem cô diễn kịch!"
"Nói thêm một chữ thừa thãi nào nữa, tôi sẽ rút cạn máu của cô!"
Để bảo vệ tính mạng, Giản Ngô lập tức im miệng.
Cô không có sức phản kháng, đành phải im lặng chờ đợi kết quả.
Thế nhưng, diễn biến tiếp theo của câu chuyện lại khiến cô phải kinh hãi lần thứ hai.
Người đàn ông thế mà lại đưa cô đến Cục Dân Chính.
Đi vào rồi đi ra, tên của cô đã được in chễm chệ trên cột vợ của anh!
Lại bị thô bạo ném ngược trở lại xe, Giản Ngô ngơ ngác hoàn toàn.
Cô ngẩn ngơ nhìn quyển chứng nhận kết hôn trong tay, cuối cùng cũng biết được tên của anh: Phó Tư Giám.
Ở Lan Thành này, người có tài lực và quyền thế hùng mạnh như thế này, lại còn tên là Phó Tư Giám, thì chỉ có thể là người nắm giữ nhà họ Phó – đệ nhất gia tộc.
Cũng chính là vị tỷ phú hàng đầu trong truyền thuyết dân gian!
Thật sự là vừa kinh hoàng vừa hoang mang.
Hình như cô chưa từng có bất kỳ mối liên hệ nào với nhân vật cực kỳ tôn quý lại cực kỳ đáng sợ này.
Dù có lỡ đắc tội anh thế nào đi nữa, bị ám sát hay trả thù còn hiểu được, chứ bị ép cưới thì...?
"À này, anh Phó…"
"Câm miệng!"
Cô muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng mà anh hoàn toàn không cho cô cơ hội lên tiếng.
Tiếng quát lạnh lùng vừa dứt, anh kéo lấy tay trái của cô, lồng một chiếc nhẫn kim cương bự chảng giá trị liên thành vào ngón áp út.
Sau đó lại ra lệnh: "Trước đây cô dỗ bà nội vui vẻ thế nào thì hôm nay cứ nỗ lực như thế, đừng để tôi phải nổi giận thêm lần nào nữa!"
Giản Ngô: "…"
Cô còn chưa từng gặp bà nội của anh, thì dỗ dành kiểu gì đây?
"Anh Phó, giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì không… ưm!"
Cô lại bị anh bóp chặt cổ một cách thô bạo.
Anh nôn nóng và cau có, mỗi câu nói ra đều như vọng đến từ hố đen sâu thẳm.
"Hồi đó cô dùng hết thủ đoạn lừa lọc bà nội ép tôi cưới cô, cuối cùng tôi đã đồng ý như ý cô muốn, cả thế giới đều đã nhận được thiệp cưới của chúng ta, vậy mà cô lại trốn hôn ngay đúng ngày đăng ký kết hôn?"
"Tôi không quan tâm đến lý do cô đeo bám trước đây hay đào hôn sau này, tôi cũng chẳng hề gì với những sỉ nhục và rắc rối kéo theo đó, nhưng vì chuyện này mà bà nội lâm bệnh nặng phải vào phòng cấp cứu, món nợ này nhất định phải tính cho rõ!"
"Bệnh tình của bà nội đang nguy kịch, cô lập tức đi về đóng giả cho tốt vai cháu dâu ngoan cho tôi, nếu còn gây ra bất kỳ chuyện rắc rối nào nữa, tôi sẽ bắt cả nhà họ Giản phải chôn cùng!"
Giản Ngô hầu như đã nghe hiểu rồi.
Anh… bắt nhầm người rồi!
Có lẽ cô và vị hôn thê bỏ trốn của anh trông rất giống nhau, nên anh mới nhận nhầm.
Cô và vị hôn phu Giang Trì đã hẹn ước với nhau, ngày mai sẽ cùng về quê ở thị trấn Minh Khê để đăng ký kết hôn, giờ phải làm sao đây?