Sách và Tiểu Thuyết Mabel
Tôi bệnh nặng, chồng tôi ở cạnh người tình
Vào ngày thất tịch, tôi bị chẩn đoán ung thu dạ dày cuối kỳ, chỉ còn lại một tháng. Trong lúc hoang mang và sợ hãi, anh với vẻ mặt đau đớn quỳ trước mặt tôi: "Anh xin lỗi, anh đã yêu một cô gái khác." Anh ấy trang trọng hứa với tôi: "Anh không phản bội cuộc hôn nhân của chúng ta. Đó là sự thấu hiểu. Anh và cô ấy sẽ không có quan hệ thể xác. Tình cảm và lời hứa của anh với em sẽ không thay đổi. Anh sẽ luôn thực hiện trách nhiệm của mình với tư cách là một người chồng." Nắm chặt bản báo cáo chẩn đoán, tôi cố gắng thốt ra một tiếng 'được': "Tôi sẽ để hai người được toại nguyện." Anh vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt ôm chặt lấy tôi: "Em đừng rời xa anh. Anh yêu cô ấy, nhưng anh yêu em nhiều hơn. Đừng giận anh, cũng đừng gây gổ với anh." Tôi cười buồn: "Không đâu." Người sắp chết, không còn gì để tiếc nuối hay làm ầm ĩ.
Mối thù của Vanderbilt
Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc khi chồng tôi nói nhân tình của anh ta có thai. Cô ta lái xe đâm tôi đến sảy thai, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Khi tôi còn đang đau đớn vì mất con, chồng tôi đã lạnh lùng ra lệnh cho bác sĩ lấy da trên cánh tay tôi để vá sẹo cho cô ta. Anh ta phớt lờ tôi, còn vui vẻ bao trọn tòa tháp bắn pháo hoa mừng cô ta sinh quý tử. Bảy năm nhẫn nhịn, bảy năm hy sinh, đổi lại chỉ là sự chà đạp và phản bội đến tận cùng xương tủy. Ngày ra tòa ly hôn, tôi không hề khóc lóc. Ngay sau khi ký tên, tôi quay người bước đến bên cạnh anh trai anh ta, người thừa kế thực sự của Trần gia. Tôi giơ giấy đăng ký kết hôn mới của mình lên, mỉm cười. "Chào chú, từ nay tôi là chị dâu của chú."
