img Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!  /  Bab 3 Để mẹ ôm một cái được không | 2.50%
Tải ứng dụng
Lịch sử đọc

Bab 3 Để mẹ ôm một cái được không

Số từ:1924    |    Phát hành vào:29/10/2025

đen dừng lại trước

ường xuống xe, đặt lên xe lă

Cảnh Đường đánh giá că

Vân Thâm, xa cách năm năm, gặp

m dịu dàng bên tai cô: "Ngửi thấy không? Hoa tulip em trồng

tulip đang nở rộ trong vườn trước sâ

à cô tự tay trồng

ói, hoa anh ta thích

ta thích, cô bèn vì anh ta mà trồng hàng trăm hàng nghì

ực vật, mỗi lần Lâm Tâm Tư đến th

Hoa tulip là loài hoa em thích nhất. Vất vả cho chị trồng nhiều như vậy

.

lên sự căm hận, một cây tulip

Tống Cảnh Đường cô cho được thì cũng thua được, nhưng

đã đẩy cô đến

ài đều do Tống Cảnh Đường tự tay thiết kế, khóa cử

phản xạ đưa tay ra muốn chạm vào khóa cửa ấn vân tay, nhưng còn chưa ch

bàn tay Hoắc Vân Thâm hơi ẩm

ường Đường, để an

xẹt qua tia lạnh lẽo, tr

nhà của cô anh ta

cười, nhưng lồng ngực

tay mở khóa, ngay giây trước khi khóa cửa bật mở, một bàn tay

Tư, cô ta hiển nhiên đã trở thà

u gối siết chặt, mới kiềm chế đ

y vò nằm trên giường, Lâm Tâm Tư đã sống trong phòng cưới c

không ngờ ngoài cửa ngoài Hoắc Vân Thâm

Tâm Tư cứng

tiếng: "Sao vậy Vân Thâm?

Vân Thâm ra hiệu im lặng với Lâm Tâm Tư, Lâm Tâm Tư

i lại mấy bước, để Hoắc Vân T

lạnh lùng nhìn chằm chằm bàn tay L

h, lấy cho em cái khă

ng, em đợi anh một lát." Hoắc

ìn qua đó, Tống Cảnh Đường bèn nhân cơ

R

về bị kẹp mạnh, cô ta cắn chặt

c quờ quạng trong không khí, muốn chạm vào Hoắc Vân Thâm, "Em

Tâm Tư, lại bị Tống Cảnh Đường túm loạ

cửa là được rồi." Giọng điệu nghe có vẻ dịu dàng chu đáo, nhưng Tống Cảnh Đườn

Hoan đâu? Bọn trẻ ở đâu?" T

Tống Cảnh Đường đã đặt

iểu tam đường hoàng vào nhà kia, cô nóng lòng muốn

hai đứa con mà gắng gượng chống đỡ, c

còn phải đi học, đã ngủ rồi. Bây giờ mắt

h râm của Tống Cảnh

quá vội vàng vào lúc này, sẽ

ước chân lộp cộp trên cầu thang truyền đến, cô theo phản xạ nghiêng

ồ ngủ đi dép lê, một bộ m

suýt thì kích độ

nh Đường ngồi trên xe lăn, dường như đoán được thân phận của

nhìn Lâm Tâm Tư vớ

Tâm Tư khẽ lắc đầu với cô bé, tuy Hoan Hoan khô

i đau tan nát cõi lòng, dang rộng vòng tay về phía Thần Thần và H

g mà lại còn sợ hãi lùi về sau. Chỉ có Thần Thần do d

nh Đường, khẽ chạm vào mặt cô, dường nh

mẹ th

của con và Hoan Hoan." Tốn

hần Thần vào lòng, nhưng cô s

Hoan, e rằng cô chỉ là một ngườ

hần, con dẫn em gái về phòng ngủ trước đi, chuyện của mẹ, đợi

h Đường mấy lần, quay n

nhịn được lên tiếng: "Bảo bối, c

a cô, một giọt nước mắt tr

Tống Cảnh Đường, lúc này Hoắc Vân Thâm lên tiếng, mang

ủi cô: "Đừng vội, hai đứa trẻ vừa sinh ra đã

Cảnh Đường lạnh

ân Thâ

ốn cô gần gũi v

i, Hoan Hoan lưu luyến nhìn Lâm Tâm T

ng nhìn thấy, cô nhắm mắt lại,

o tiểu tam, nhưng con của cô là thịt rơi r

oắc Vân Thâm cũng bế Tống Cảnh

tường đã bị gỡ xuống, vứt tùy tiện ở góc tường, b

ờng cười lạn

ghét cô đến mức cả ảnh của

, anh đến phòng sách xử lý chút côn

nụ cười điềm đạm

phòng vừa đóng lại, nụ cười trên mặt Tố

ng tin Hoắc Vân Th

uống đất, cô vịn tường từ từ đứng dậy,

uyển đều là cơn đ

h Đường đi mất trọn năm phút

nh Lâm Tâm Tư và Hoắc Vân Thâm ôm

img

Mục lục

img
  /  2
img
Tải ứng dụng
icon APP STORE
icon GOOGLE PLAY