ủa Đế Đô. Ôn Linh nắm chặt vô lăng, đôi
, lao thẳng đến
32, đường Hoa Nam. Ôn
iếc nhìn ngôi biệt
n, có vẻ như thật sự đã đến buổi
h đu trong vườn, nói chuyện điện thoại,
ợng này, trong mắt c
ơn một tháng, kh
chắn sẽ khiến một số n
c một quả nho ném vào miệng, trong mắt không giấu nổi sự đắc ý, "Ở nơi
ứ của nhà họ Ôn đều là của cô ấy! Ôn Nặc lại hỏi: "Mẹ, khi nào mẹ và bố
ời nhạt,
a kế tài sản nhà họ Ôn thì đột nhiên c
iện với đôi mắt u ám. "A!" Ôn Nặc sợ đ
muốt, thon dài đã nắm lấy cổ tay cô
ta không phải đã chế
tổ chức đó, Ôn Linh chắc chắn đã bị đưa vào câu
Nặc kêu đau, "Buông tôi ra!" Ôn Linh vốn đã kéo
đất, đập đổ bàn thấp bên cạnh xích đu
ỏi cơn sợ hãi lúc nãy, thay vào đó là sự k
g mà không bị chơi chết, mà
Xin lỗi nhé, trước khi mà
n Ôn Nặc tức đến
ạc nhìn Ôn Li
ong nhà như người vô hình, k
ện cũng không dám lớn tiếng,
sẽ cho người đưa mày trở lại, lần này mày không chết cũng ph
sang trọng
i đổi sang vẻ mặt ấm ức chạy tới trước. "Bố, mẹ!" Ôn
Ôn Bình đã
ng mấy chục triệu
iúp đỡ của người vợ trước? Sau khi mẹ qua đời, người phụ nữ
đã lén lút với n
ời Ôn Nặc, cũng là phiê
ng nhận được một chiếc váy mới
chí đi đấu võ trái phép, mang thân mình đầy thương tí
giọt nước mắt đã nhận đượ
bây