đô nư
nh giấc, trước mắt
y chân mình đều bị trói, cơ thể bị g
g chiếc xích sắt phát ra tiếng va chạm lạ
thương hoa tiếc ngọc, bên trong c
nh Khiếu đã đưa
o tay Diêm Vương, muốn an to
rồi
p, mang chút lạnh lùng
dám cử động bừa bãi, sợ l
eo hướng âm tha
n trong ánh sáng mờ tối, giữa ngón tay có đốm lửa s
n bên giường, cúi đầu quan s
nhợt, nốt ruồi đỏ ở khóe mắt càng thêm nổi bật, tôn l
lời nào, chỉ l
ang nhìn một con mồi giãy c
ng đôi mắt trong trẻo
n bên tay anh, "Minh tổng, báo cáo đã có." Minh Khiếu vẫn nhìn chăm
Là báo cáo kiểm tra
hất định chính xác, nhưng cô
ếu chắc chắn sẽ không chấp nhận
h, hoàn toàn không
cách kéo dà
vẫy, tiếng va chạm của xích càng
như bị những âm thanh này l
g cô không thể trốn thoát, tiến
ng nõn, mái tóc nâu xoăn nhẹ như rong biển dán sát vào khuôn mặt nhỏ n
ở cổ áo của cô vài giây, đ
g sợ chết mà tiến lại gần, mở rộng đôi tay ôm lấ
nữ này ra, nhưng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên ngườ
y, có chút ngượn
y báo cáo trong tay anh, cố ý nhìn ngược, mi
t cột số liệu, cô cảm t
báo cáo kiểm
uả cho thấy cô k
vờ tò mò, cầm báo
h loạt soạt, Minh Khiếu lạ
bọn họ bán đến câu lạc bộ." Minh Khiếu giữ chặt cánh tay Ôn Lăng,
hỏ của cô, cúi người lại gần, giọng n
n anh, thực ra trong
ghĩa của câu này, anh
giận không?" "Bà không phải muốn tôi sớm kết hôn sao? Nói với bà, tôi đã bị cô gái n
trong lòng: Rốt cuộc là ai c
u đáp, "Tôi sẽ