tiếng ve râm r
ng giọt mồ hôi trên thái dương t
hấy, khiến anh mỗi đêm đều cả
i vừa chạm vào bắt đầu trở nên nóng bỏng, thậm
hu hồi ánh mắt, vẫn giữ vẻ l
nhõm, như được ân x
t dữ tợn và chiếm hữu củ
t hiện không chỉ người nhà Lục đều có mặt mà
thế cao trong xã hội, và Lục Yến T
ến hành vi phi lý của bọn họ, chỉ
buông tha cô. "Tôi bận, cô mang rượu này đưa cho chú nhỏ của cô
én ly va chạm, khung
a, giống như một bông hoa trắng nổi bật g
ồng loạt hướn
tóc đen, đôi môi đỏ của cô, vẻ đẹp trời si
ịn, trong chiếc váy xanh n
iên ngắn ngủi, có ngư
lên rồi, trông khá ngon đó chứ." Lục Yến Từ cũng không ng
c vài năm thôi, không
i về chuyện không quan trọng, nhẹ nh
n Ninh ra khỏi mạng lư
ng hơi chùng xuống,
iết cách dùng những lời nói
anh ngồi, cô đứng, cô vẫn cảm thấy anh đang nhì
h bỉ của những người đó, cô đặt rượu lê
nheo mắt lại, giọng mang theo chút lạnh lùng: "Ai cho cô vào đây? Ra ng
hư bị lột trần dưới ánh
ảy máu, sau khi đặt khay x
g lên những
nào!" "Cậu Ba, để cô ấy xuống uống vài ly, dù sao cũng chẳng có cô gái nào cùng uống rượu." Ngón tay Ô
thêm nữa, nhan
mỉm cười nói: "Muốn tìm phụ nữ thì đừng phát đi
i nhà Lục, có thể cùng chúng ta uống rượu, là nâng cao giá trị của cô ấy rồi." "Chậ
ười cười, kh
ạnh lùng của anh t
ầm chai rượu trên bàn đập
ó chảy máu, rượu đỏ thẫm
đều sững s
i đứng lên, run rẩy nhìn mọ
ói: "Rượu ngon thế này cũng không
ió, như thể kẻ bạo lực vừ
ến Từ lấy khăn giấy lau ngón tay từng chút một, biểu cảm rất nhạt
không đến lượt người khác làm càn." Ánh mắt sắc b
ơ, toàn thân lấm lem, đầu đ
ục Yến Từ là người đứng đầu, không
n rẩy nói: "Xin lỗi, cậu Ba, là tôi lỗ mãng." Lụ
ạnh lẽo trên người anh còn đ
ỏ: "Cậu đi đi, ra cửa sau, đừng
hòng nhỏ của mình m
y Lục Yến Từ đứng ở đầu cầu thang
phòng, nhưng không kịp nữa,
nhất thời không biết nên tiến hay lùi, chỉ đành dự
u nhỏ bé của cô, từng bước
c Yến Từ, không tự
, khi nhìn vào cô, cô cảm t
ian như quay ngược
như vậy, cô được dì dẫ
chỉ vào mũi cô chửi là hồ ly tinh, v
ô bối rối nắm lấy mép váy, cảm
y Châu, Lục Tuyết, thầy dạy lễ nghi của các người dạy các người đ
nhìn, khoảnh khắc đó k
thang xoắn của nhà Lục, đứng một thiếu niên, áo trắng quần đe
vào ánh đèn, đẹp như một bức tranh sơn dầu vừa ra đời, là
Đây là chú nhỏ của con, Lục Yến Từ, cũng
ảm thấy lồng ngực run rẩy, sau một lúc lâu mới dùng
ứ coi đây như nhà mình, có gì cần thì nói với quản gia Chu Thúc." Giọng
ng cơ Harley trầm thấp, cô mới giật
ười tốt, cho đến một ngày cô quỳ trước mặt anh điên cuồng cầu xin,
Lục Yến Từ chưa từng có
dĩ là bông hoa ác mọc lên từ mưa gió máu tanh, đã thấy
ến mức nào mới nghĩ rằng
ô, nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sâu