hôm
, Lục Ninh nhấc cánh tay mỏi nhừ
gối bên cạnh, chính là gư
ặt từ đêm qua hiện lên trong đầu,
à Hạ Vân
Trần đã... ng
inh đột nhiên thắt lại, nhẹ nhàng kéo chăn ra, xoay người
nhưng cô vẫn nhớ mình là người đầu
g biết phải giải thích thế nào về
cứu, một thư ký nhỏ bé như tôi
lo lắng thêm nữa, lập tức mặc quầ
cửa đóng lại, người đàn ô
.
ện đây là tầng thượng của khách sạn, cô
cô chỉ muốn rời khỏi nơi đầy
ớc vào thì một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt l
y, Lục Ninh!" Ngay sau đó, một giọng nói không mấy th
mặt, trong lòng Lục Ninh thoáng qua một chút hoản
cô, rõ ràng đã có gia đình nhưng vẫn nhiều lần
i đã chuốc rượu Lục N
hắc chắn
g, cô đã
h mẽ giật tay ra, muốn tho
ị sẵn, cô vừa chạy được một bước đã
biết điều, cô nghĩ mình có thể
én sợ hãi, gi
u sự việc ầm ĩ lên, tôi nhất định sẽ báo cảnh s
i nhạo, giễu cợt: "Cô nghĩ
nh không ngờ anh ta k
hôn, lại có chức vụ cao trong công ty, chỉ cần tôi không thừa nhận, đến lúc đó người kh
n xuống, chạm vào eo cô,
của anh ta cũng áp
ãn nghe lời tôi đi...
buồn nôn gần muốn ói ra. "Đừng chạm vào tôi!" C
của Lục Ninh bị xé toạc, lộ ra
vết đỏ đầy mờ ám khiến ngườ
ày, Lý Khải đầu
hản ứng lại, cà
èo lên giường người đàn ông khác phải không! Đã bị ngư
ấy Lục Ninh, định xé toạc q
qua người ở cùng tôi là Hạ tổng, Hạ Vân Trầ
làm sao cô có thể dễ dàng tiếp cận? Đồ đàn bà hèn mọn còn muốn l
ục Ninh vào tường, đưa
phản xạ hét
gọc kịp thời vươn ra, vặn chặt cổ tay L
oàn hồn đã rơi vào
mặt lạnh lùng và nghiêm nghị
là Hạ V