ô vọng giữa không trung. Chiếc váy màu xanh lam. Nụ cười được vẽ lên tinh
tới đó
anh. Cơ thể tôi quá c
úa khắp văn phòng, sắc lạnh và
ng thành hàng tr
những mảnh vỡ. Cảm giác như từng chiế
p bê sứ. Nó đã vỡ vụn, giống hệt như cuộc đờ
i có một linh cảm. Có lẽ
trên sàn – và dừng lại
Dante g
ô ta nhẹ bẫng. Tràn ngập vẻ c
ũng đứt phựt. Sợi dây kìm nén cơn giận
yên thủy, hoang dại xé toạc ra từ c
về phía trước khi tôi túm lấy tóc cô ta. Tôi không có sức để quật ngã cô ta. Tôi chỉ
n, giọng yếu ớt và hụt
á tôi, rỉ máu. Tôi không cảm thấy gì cả. Tôi chỉ muốn làm cô ta đau đớn. Tôi
Giọng Dan
m lấy eo tôi. Anh kéo bật tôi ra khỏi
ng xóa, chói lòa bù
ngực phập phồng. "Nhìn em xem! Em đan
ông có âm thanh nào phát ra. Ch
g lần này, nó không phải là một vệ
thanh ướt át, khò khè, và máu bắn tung tóe l
xuống nhìn vết nhơ màu đỏ đ
. Sự tức giận biến mất ngay lập tức, th
òng nghiêng ngả dữ dội. Sàn nhà lao vút lê
t. Bóng tối bơi lội nơ
cạnh mình. Anh lật người tôi lại. Đ
ảng loạn trong mắt anh. Sự hoả
nh gào lên với đám v
nhìn máu của tôi tuô
ên trần nhà. Nó
i thì thào. Giọng tôi s
để mặc cho dòng nước đ

GOOGLE PLAY