lóa hắt lên từ những đống tuyết trắng tinh khôi
chung cư của mình, muốn hít
khác ngoài dấu răng vẫn còn v
m xuống vỉa hè, thế giới bị xé toạc
ng bu quanh lối vào như bầy k
ng sữn
ại. Nhưng sáng nay, những người đàn ông đó l
họ biết tôi đang thất sủng và do đó
llaro! Ở
te đã qua đêm v
p ly h
viên đạn. Tôi kéo chặt
ên phía trước, vung vẩy chi
lập tức. Jessica. Bạn
g qua mớ âm thanh hỗn loạn. "Cảm giác làm kẻ thứ ba tr
bặt. Bọn họ
ỉm cười – khóe miệng cong lê
ề phía tôi. "Cô ấy nói cô đã dùng một bản hợp đồng để cướp
áp lực quen thuộc
là lú
đừng là
ua cô ta, nhưng vô ích;
do trông cô tiều tụy thế này sao? Có phải cảm giác tội lỗi đang gặm nhấ
, nhưng như vậy là
hấy nó. Một chất lỏng đặc, nóng hổi tuôn
yết trên cổ chiếc áo khoác trắng của tôi
àn trập máy ảnh bấm liên hồi điên cuồ
ết máu trên thiết bị củ
xuống vì ghê tởm. "Thật kinh tởm. Ngừng
i tìm khăn giấy. T
mặt, việc này chỉ khiến màu đỏ bôi nhe
ầm nhìn của tôi đan
," tôi nói. "Tô
ca đả
ạo. "Đó là cái mánh khóe cũ
đào
nh ấy. Bây giờ anh ấy giàu có
ôi không còn sức lực
ào trong tòa nhà, để lại một vệt nhữ

GOOGLE PLAY