ầu giường, từng giọt theo dâ
. Mái tóc đen dài như suối xõa trên gối,
in cho thư ký Trần Phụng, dặn anh ấy
Lúc nãy khi bác sĩ đến truyền dịch cho Thư Nhan
Ngôn Tụng cũng đoán được đại khái. Chắc là cô muốn
n Tụng cất điện thoại, kéo
vợ này, nhưng anh không thể không thừa nhận, cô thật sự
g. Phó Ngôn Tụng cầm lên xem
lát
cô nhìn thấy là bóng lưng Phó Ngôn Tụng đ
ng đến lạ: "Được
anh qua
nghe rõ, nhưng chỉ cần nghe giọng nói nũng nịu ấy, cô biết
n nỗi đau, cất lời: "Đơn thỏa thuận ly hôn
quay lại, mà
hụ nữ này lúc ngủ yên là ngoan nhất. Vừa mở
ự cái gì? Đã là người lớn cả rồi mà cứ mở miệng
Cô quay mặt đi, không mu
hực sự muốn ly hôn với anh. Một cuộc hôn nhân không
g điện thoại rung. Phó Ngôn Tụng cúi đầ
rên giường bệnh: "Tôi thấy đầu óc em bị sốt cho
cho ngoan đi, tôi có thể coi
n Tụng
Nhan lăn dài,
chi
sáng, Thư Nhan ở lại bệnh viện chă
ại trước cửa phòng bệnh của Thư Duyệt, một bá
an, anh ấy tháo khẩu trang
hư Nhan, còn n
ng mắt ánh lên một tia k
i: "Ừ, là tôi đây,
trước. Nghe nói mấy năm trước e
han nở một nụ
"Học trưởng Hà, sao anh lại
nh cảm của Thư Nhan nữa. "Đúng vậy, tô
do tôi mổ chính. Vừa rồi con bé đã tỉnh
kích gật đầ
ổ cho em gái. Cô cũng không ngờ, học trưởng thời trung học
đổi phương thức liên lạc với Thư Nhan để tiệ
vàng lấy đi
dặn dò Thư Nhan vài điều cần chú ý s
ữa không ạ?" Thư Nhan ch
sau hai người đã vang lên giọng lạnh

GOOGLE PLAY