an
ống rư
một chút v
phòng tắm vọng ra, Ôn Lương nhíu
bên cạnh
cô, men theo đường cong tuyệ
Ôn Lương nhắm mắt, nửa m
cô sợ làm tổn t
ng lại, rồi đặt lê
mệt mỏi, chẳng mấy chốc đ
ạnh đã không còn, chỉ có tấm ga giường hơi nh
o tối qua mình lại ngủ
hôm nay nói
cho Phó Tranh một bộ vest trắng, nghĩ rằng mình mang thai là một chuy
hà ngồi trên sofa, ngước mắt nhìn Ôn Lương đang đi từ tr
, gương mặt ánh lên niềm vui và sự mong chờ nhàn
có con, chắc anh c
uốn nói với em." Giọn
Lương mỉm cười ngọt ngào,
i liệu trên sofa đưa qua, "Đây là thỏa thuận ly hôn, em xem trư
p trong một khoảnh khắc,
một lúc lâu, ngỡ rằ
giọng nói của mình, đôi môi mấp máy,
ly hôn
, sao đột nhiên lạ
báo trước, khiến cô
không công khai. Nếu đã vậy thì chi bằng kết thúc sớm." Phó Tranh nói b
ệch, cảm thấy xung quanh
n tay to lớn bóp chặt,
, không ph
u anh ch
nhà họ Phó, cho đến năm hai mươ
m hôn nhân, tất cả đã xuyên suốt
đắc dĩ, cô cam t
anh, đó lại là
ủa mình bình tĩnh, "Ba năm nay, chúng ta sống với nhau không phải rất tốt sao? Anh thật sự đã quyết
yết địn
g nội b
nói rõ
m…" có tha
t kiên nhẫn, ngắt lời cô
, câu nói này như một con dao đâm t
ly hôn, nghe thấy giọng nói máy mó
rong tình thế bất đắc dĩ, tất c
là câu cuối
hi về nư

GOOGLE PLAY