, nhìn quanh bốn phía, nhưng c
cảnh sát? Gửi vào việ
, Kiều Y dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào mặt đứa bé,
cớ, thứ mà mình cầu khẩn cũng chẳng có
hắn là đang đói nên mớ
vài miếng tã giấy, ngoài ra không còn gì khác, ngay cả tờ giấy ghi ngày tháng năm
Y không còn bận tâm được nhiều như vậ
cứ phải cho đứ
từng học qua một ít kiến thức nuôi dạy trẻ nhỏ, giờ chăm
nước nóng, rồi mới quay lại cởi bọc tã, cởi hết
g tuổi, toàn thân không có vết thương, sức khỏe
láy, lúc này đang nhìn Kiều Y đầy vẻ đáng thương, trên hàng lông mi dài và dày vẫn còn đọng những
như tan chảy trước
loại rất phổ thông thường thấy, k
ôn miệng nhỏ nhắn ngậm lấy bình sữa ra sức
g nhỏ của cậu bé động đậy rồi từ từ nhắm
ước ấm áp chảy qua tim, cả
thế, chẳng trách lão vu bà nhà h
không còn quyền đư
có lẽ là do khóc quá mệt, giờ được ăn no lại
ến Cục cảnh sát, nhưng giờ nhìn bọc thịt nhỏ nhắn đang
òng hai vòng, trong lòng
iữ đứa tr
g cô vừa vì không có con mà mất đi gia đình, lúc này cô cảm thấy đứa trẻ này xuất hiện vào thời đi
ận cửa, thì trả lại cho họ là được... ít nhất cũng hãy để
trẻ ra ngoài, trước tiên cô
rơi không hề ít, mọi người đều đã thấy quen nên chẳng lấy làm
với trang phục chỉnh tề đi vào, mấy đứa trẻ lem luốc nhìn
rất dễ dàng thực hiện xong thủ tục nhận nuôi đứa trẻ, cô cũng rất hiểu chuyện m
n ruột của cô, thời gian dài trôi qua mà chẳng thấy bố đứa trẻ đâu, đôi khi trò chuyện
ược làm mẹ, dành hết tình yêu thương cho đứa trẻ, nỗi đau xé lòng do cuộc l
năm
một chiếc roi tre nhỏ, gương mặt đầy vẻ giận dữ nhìn cậ
nhưng mặt vẫn đầy vẻ không phục: "Cậu ta c
n ra tay đánh người là không đúng! Lỡ đánh người ta có mệnh hệ gì, con có đền nổi không!" Kiều Y tức đến
dưới ở công ty cũng không tốn sức bằng nu
ều bị cậu bắt nạt sạch một lượt, mỗi ngày Kiều Y đều nhận được những lời "T
con đánh cậu ta là bênh vực
t của con, con mới nhổ nư
đều khóc thét lên, con mới ném con chó của cậu ta vào thùng rác, hơn nữa,
vì mỗi khi cô nói một câu, Kiều Tinh Tinh có thể cãi
ngày đi theo sau mông cậu, đứa nào ghét Kiều Tinh Tinh thì hàng ngày cũng bày t
ủa bà thím dưới lầu: "Kiều Y! Mau ra đây! Nhóc nghịch ngợm nhà cô lại đang bắt nạt người t
Tinh đứng đó quần áo xộc xệch, bà thím bên cạnh đang ôm một cậ
chắc chắn lại là tên khốn nhỏ
nhặt một chiếc roi tre nhỏ, Kiều Tinh Tinh thấy tình
ấy thiện cảm: "Nếu không phải nể tình đứa trẻ không có bố đáng thương,
ghe thấy, đuổi theo Ki
tán cho mọi người tiêu khiển lúc rảnh rỗi, nếu ly hôn còn
ẻ sơ sinh, ngày nào cũng ăn diện xinh đẹp, giữ con cũng chẳng t
rồi cũng không thấy bố đứa trẻ đến thăm bọn họ lấy một
, ở vùng quê heo hút này, Kiều Tinh Tinh đã hoàn toàn lớn lên một cách hoang dã rồi, sau này quay về thành phố lớn, nếu vẫn cứ như thế này thì
rẻ vào môi trường mà Cảnh Thành từng sinh sống, vốn dĩ hai năm nay sau
h ngợm không chịu nghe lời, hàng xóm lại thường xuyên nói ra nó

GOOGLE PLAY