à nhi tử. Sau khi lão thái thái không thể cử động,
ăm qua phu thê các người vì chữa bệnh đần độn cho nha đầu ngốc này mà tốn bao nhiêu bạc, trong lòng không tự biết lấy một chút sao? Nay lão thá
đứa nữ nhi sao chổi của huynh hại thành ra nông nỗi này rồi, đại ca, sao huynh còn mặt m
i đó các người đã hứa hẹn rất hay rằng sẽ để Tuyền Bảo lại nuôi dưỡng, sao nào? Quên sạch rồi sao? Vả lại, tiền chữa bệnh cho Tu
ta mà phản bác: "Huynh và Ngũ Ánh Tuyết là một phần của cái nhà này, tiền kiếm đư
giao đứa ngốc kia cho bọn ta, hoặc là cả nhà các người cút khỏi Tô
Tô Nghị sẽ trở thành dân đen không hộ tịch, vì một đứa ngốc mà đánh đổi như v
tới chính là, ông ta đã đánh giá thấp vị t
đến rơi mất một chiếc giày cỏ, đang d
ày: "Đã vậy thì đoạn tuyệt đi, đoạn tuyệt cho sạch sành sa
ống tệ đi, ông là nam tử hán, dù có phải cắt thịt bán máu cũng nh
lấp đầy bụng nhất chính là cái hộ tịch kia, cơm còn chẳ
hiếu nhà huynh, nương còn chưa chết mà huy
i than đen" dưới đất không ngừng lay động, giả vờ nhỏ vài giọt nước mắt: "L
.
tĩnh, chỉ còn hai con ngươi đảo loạn liê
đám đông vây quanh đang đi tới, liền lập tức ôm quyền
không đồng ý bán con cái, đã xảy ra tranh chấp bất đồng với người trong n
ủa Tô gia một phân cũng không lấy. Còn về lão thái thái, ta đã gọi bà là nương mấy chục năm nay, đạo hiếu sau này nhất định sẽ không
trưởng thôn già không nỡ lên tiếng, ông nhìn Tô Nghị lớn lên, tuy không ph
ao? Vậy thì ta thực sự không biết thế nào mới là chuyện lớn nữa. Lời đã nói đến nướ
ng còn là đại ca của các người nữa, tự lo liệu lấy đi, nếu còn dám động tới
ảo Tô Thanh Dương cõng theo Tô Thanh Vân đang hôn mê, lưng
hại mạng con mình, lòng Ngũ Ánh Tuyết vẫn còn run rẩy, Tuyền Bảo đáng thương
khi qua đời có để lại cho ta một căn nhà, bao nhiêu năm rồi không biết đã sập chưa, tuy hơi
phía sau, khẽ lắc đầu: "Gả cho chàng là điều hạnh phúc nhất đời này của thi
thêm, dẫn thê nhi đ
rở thành đống đổ nát, ba bức tường đã đổ mất hai, nửa căn nhà đã sập, chỉ cò
Nghị trĩu nặng, mắt N
g sống của con người, không muốn
t không dám
ồi xé một mảnh vải rách làm giẻ lau, dự định dọn dẹp trong
Tô Thanh Vân đang hôn mê trên tấm ván cửa và Tuyền Bảo đan
con." Tô Nghị nói xong liền đi tới bên cạnh Ngũ Ánh
ội nắng chạy ra ngoài, xót xa h
lương
không một xu dính túi, không một hạt gạo trong tay, đi
sâu, dù có phải cửu tử nhất sinh, vào sinh ra tử cũng
không khỏi xót xa, năm hạn hán đói kém, lươ
ải về tay
dọn vệ sinh nhà cũ, bà không muốn khi Tô N
đình năm người bọn họ, bà sẽ lo liệu chu t

GOOGLE PLAY