Mặc
hi sữn
lâu, rằng anh ta sẽ kh
g, sẽ không kết luận trực tiếp mọi chuyện khi chưa qua điề
một chút hy vọng nhỏ nhoi ấ
đầu, nở nụ
dùng nhiệt huyết cả đời để sưởi ấm, đây chính là người
n
năm rò
nh mai trúc mã, nhưng vì Trần Ngữ Yên đã kết hôn với anh họ của anh ta, nên cô cứ ngỡ rằng
hôn là phải chăm sóc bệnh tình cho Trần Ngữ
nay, hai chữ ly hôn lại được Âu Mặc U
ìn Âu Mặc Uyên đang đ
mặt sắc sảo không một chút gợn sóng, nhìn cô ta y
ã quá ngây
dù có nỗ lực thế nào, họ
g nghỉ việc, thì ly hôn!" Lão phu nhân nhìn Biện Chi
đã cố gắng hết sức rồi, nếu mọi người cảm thấy việc dùng thuốc của tôi có vấn đề, có thể
vừa th
bàn, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Biện Chi,
ừ.
hiệp ở bệnh viện kia cấu kết với nhau, sớm đã thông đồng cả rồi sao? Ngữ Yên đã kể hết cho tôi nghe việc các người hành hạ
a Vạn! Nhốt nó vào nhà kho cho tôi, b
ng không cần cho nó ăn cơm nữa! Trong lúc đ
nổi, đây là xã hội pháp trị hiện đại, vậy mà v
ản bác, mà quay san
hấp nhất muốn xác nhận lại ý ngh
ời cô: "Nghĩ cho kỹ đi rồi hãy đến nói chuyện với tôi, chuy
oàn bị Biện Chi ép buộc nên mới kết hôn, vì thế từ lúc Biện Chi gả vào nhà họ Âu, cô ta luôn tìm mọi các
tâm cô ta nghĩ gì về mình, từ đầu đến cuối,
là một bác sĩ, tôi không bao giờ làm những việc điều trị sai trái cho bệnh nhân của mình, chẳng phải anh vẫn l
anh ta với ánh
thiên vị, chỉ mong có
mọi chuyện, và công bằng
ó vậy
g, cô ta vẫn t
gia Vạn lôi
trước mặt Biện Chi, cô trơ mắt nhìn gương mặt
người đàn ông chỉ có sự lạnh lẽo cực điểm, k
lại một cách phũ phàng, Biện Chi đau xót dừng bước, trân t
đã ở trong căn nhà k
ặt sàn dưới đầu
nặng trĩu hơi lạnh
t mềm nhũn bò qua kèm theo tiếng "
ệt xuống sàn nhà lạnh lẽo một cách thẫn thờ, tình yêu nồng ch
hông thấy ánh mặt trời ấy,
rồi bị đẩy ra từ bên ngoài, ánh nắn
h nắng, buông một câu lạn
sớm đến bệnh viện m
sót lại cũng theo câu nói
h rõ được mình không cam tâm vì sự hy sinh suốt ba năm
có lỗi với cô ta cả, nếu có thể, anh cho tôi chút thời gian, tôi sẽ đến bệnh vi
ực đấu tranh lần cuối cù
Uyên đâm thấu trái tim Biện Chi, cô nghe thấy anh ta nói
sẽ như vậy, nhưng Biện Ch
ối, vẫn cố chấp muốn hỏi một câu: "Âu Mặc Uyên, ba năm nay,
ật cười, sự mỉa mai trong tiếng cười
cái tát tàn độc, nhắc nhở cô
m bẩm một mình, sắc mặt trắng bệch, "
Chi nở nụ cười thê
u đó đôi mày nhíu lại đầy vẻ lạn
nhận sai, sẽ thỏa hiệp và ngoan ngoãn nghe lời n
nghe được lại là hai ch
iết điều, không
phản ứng của Âu Mặc U
n, hôm nay lại dám chống đối, sự ngạc
ặc Uyên còn đang ngẩn ngơ, cô lặp
liền ngẩng đầu bướ
u không khí ẩm lạnh, những cú đánh từ cây gậy cũng khiến sống lưng cô đau nh
cô vẫn kiên định b
à họ Âu, rời khỏi cuộc hôn nhân mà cô

GOOGLE PLAY